Cuối năm 1971 – Khi địch rút lui, Bình Định bước vào thế trận mới
Cuối năm 1971 – Khi địch rút lui, Bình Định bước vào thế trận mới
Cuối năm 1971, chiến trường Bình Định có nhiều chuyển biến quan trọng. Sau những thất bại liên tiếp trên chiến trường miền Nam, bộ binh Mỹ căn bản rút hết khỏi địa phương. Đây là dấu hiệu rõ nét cho thấy chiến lược chiến tranh của Mỹ đang lâm vào thế khó khăn, buộc chúng phải giảm dần sự hiện diện trực tiếp trên chiến trường.
Cùng thời điểm đó, hai trung đoàn Nam Triều Tiên thuộc sư đoàn Mãnh Hổ và Bạch Mã cũng được rút bớt quân. Việc rút lực lượng này nhằm bảo toàn quân số, chuẩn bị đưa về nước, đồng thời vẫn tìm cách hỗ trợ quân ngụy trong các kế hoạch “bình định”. Tuy nhiên, sự rút lui của quân Mỹ và quân chư hầu đã làm cho thế trận của địch ở Bình Định suy yếu rõ rệt.
Trước tình hình ấy, quân ngụy buộc phải gánh vác nhiều hơn. Sư đoàn 22 ngụy phải rải quân vừa canh giữ vùng Đắc Tô – Tân Cảnh ở Kon Tum, vừa cơ động đối phó với lực lượng chủ lực ta tại Bình Định. Lực lượng địa phương quân, phụ quân tuy đông nhưng rời rạc, không ổn định, tinh thần chiến đấu giảm sút. Điều đó cho thấy bộ máy quân sự của địch tuy còn đông về số lượng nhưng đã bộc lộ nhiều hạn chế về sức chiến đấu.
Trong bối cảnh đó, địch tiếp tục triển khai kế hoạch “bình định trọng điểm mới” mang tên “chiến dịch Tăng Bạt Hổ”. Đây là nỗ lực nhằm củng cố lại vùng kiểm soát, kìm kẹp Nhân dân, phá cơ sở cách mạng và ngăn chặn các hoạt động tiến công của ta. Tuy nhiên, từ tháng 9/1971 đến cuối năm, chiến dịch này chỉ đạt kết quả rất hạn chế. Những âm mưu “bình định” của địch tiếp tục bị quân và dân Bình Định kiên cường chống phá.
Để đối phó với các cuộc tiến công đầu năm của ta, Mỹ - ngụy tăng cường các cuộc càn quét, đánh phá vùng giáp ranh, hành lang, cửa khẩu; đồng thời củng cố những biện pháp phòng thủ ở vùng chúng còn kiểm soát. Nhưng càng ra sức chống đỡ, địch càng bộc lộ thế bị động, lúng túng trước phong trào cách mạng đang phát triển.
Câu chuyện cuối năm 1971 là một lát cắt đáng nhớ trong những năm tháng thời hoa lửa ở Bình Định. Đó là thời điểm địch tuy còn nhiều lực lượng, nhiều chốt điểm, nhưng thế chiến lược đã suy yếu; còn quân và dân Bình Định ngày càng vững tin vào thắng lợi. Trong gian khổ và bom đạn, Nhân dân vẫn bám đất, lực lượng vũ trang vẫn bám địa bàn, kiên trì phá “bình định”, giữ vững thế tiến công, chuẩn bị bước vào những trận đánh mới trong năm 1972.



