Cưỡi Voi Ra Trận
Mùa xuân năm 248, khi đất nước chìm dưới ách đô hộ của nhà Ngô, vùng núi Nưa vang lên tiếng chiêng trống tập hợp nghĩa quân. Trong đoàn người tề tựu về căn cứ có chàng trai trẻ tên Phúc, con của một gia đình làm nương. Chứng kiến dân làng bị áp bức, anh quyết theo nghĩa quân của Bà Triệu.
Ngày đầu gặp vị nữ tướng, Phúc không khỏi khâm phục khi thấy bà khoác áo giáp vàng, hiên ngang trên lưng voi trắng. Giọng nói của bà vang vọng khắp núi rừng: "Thà làm quỷ nước Nam còn hơn làm vương đất Bắc." Lời hiệu triệu ấy tiếp thêm sức mạnh cho mọi người.
Trong trận đánh đầu tiên, đàn voi chiến xông lên phá vỡ đội hình quân địch. Phúc cùng đồng đội theo sau, đánh bật từng toán lính. Dù bị thương ở cánh tay, anh vẫn chiến đấu đến khi quân địch rút lui.
Sau trận chiến, hình ảnh Bà Triệu cưỡi voi dẫn đầu nghĩa quân trở thành niềm tin của nhân dân. Phúc hiểu rằng sức mạnh lớn nhất không nằm ở voi chiến hay vũ khí, mà ở lòng yêu nước và ý chí không khuất phục.


