CUỐN NHẬT KÝ KHÔNG TÊN
Câu chuyện xoay quanh một cuốn nhật ký vô danh được tìm thấy sau trận đánh – nơi lưu giữ những suy nghĩ thầm kín của một người lính chưa kịp gọi tên mình trong lịch sử.
Sau một trận đánh dữ dội, đơn vị chúng tôi thu dọn chiến trường. Giữa những thứ còn sót lại, tôi nhặt được một cuốn sổ nhỏ, bìa đã sờn, mép giấy cháy xém.
Cuốn sổ không ghi tên. Chỉ có những dòng chữ viết vội, nét chữ không đều. Tôi đọc từng trang, như đang lắng nghe một người lính kể chuyện.
Nhật ký không nói nhiều về chiến công. Chủ yếu là những ghi chép rất đời thường: nhớ nhà, lo cho mẹ, ước mơ sau chiến tranh. Có trang chỉ viết vài dòng, có trang bỏ dở giữa chừng.
Có đoạn viết: “Nếu ngày mai không còn, mong ai đọc được hãy nhớ rằng tôi đã sống rất thật.” Đọc đến đó, tôi gấp sổ lại, không đọc tiếp được nữa.
Chúng tôi không biết người viết còn sống hay đã hy sinh. Cuốn nhật ký trở thành kỷ vật vô chủ. Nhưng với tôi, nó có chủ – là một con người bằng xương bằng thịt, đã từng hy vọng, từng sợ hãi.
Sau chiến tranh, tôi vẫn giữ cuốn nhật ký ấy. Không phải để kể lại chiến công, mà để nhớ rằng mỗi người lính đều có một câu chuyện riêng, có khi không bao giờ được gọi tên.



