Cuốn nhật ký "Mãi mãi tuổi hai mươi" của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc
Đại diện cho lớp trí thức trẻ xếp bút nghiên lên đường chiến đấu. Những dòng nhật ký rực lửa, đầy chất thơ nhưng cũng đầy lý tưởng cách mạng của chàng sinh viên Đại học Tổng hợp Hà Nội trước khi ngã xuống tại thành cổ Quảng Trị là nguồn cảm hứng bất tận cho thanh niên.
Từ sự trải nghiệm của cuộc đời chiến sĩ, từ sự yêu thương, gắn bó, Nguyễn Văn Thạc đã ghi chép rất kĩ những điều mắt thấy, tai nghe và cả những điều anh cảm nhận được. Đó là chuyện về gia đình những người dân nơi anh đóng quân, chuyện về những anh lính cùng đơn vị, về những cán bộ chỉ huy tiểu đội, trung đoàn...Có nhiều chuyện vui, nhưng có cả những chuyện buồn. Dưới cái nhìn tinh tế, giàu cảm xúc của người lính trẻ, bạn đọc sẽ cảm nhận được sâu sắc tình quân dân nồng ấm, tình đồng chí keo sơn, gắn bó của các chiến sĩ trên đường chiến đấu, và hình ảnh anh bộ đội cụ Hồ luôn được nhân dân tin yêu; ...Bên cạnh những kỉ niệm ấm áp đó, người lính trẻ cũng thật đau đớn, xót xa khi phải chứng kiến sự tàn phá khốc liệt của chiến tranh: " Làng xóm chìm trong tang tóc và bóng đêm", nhân dân nghèo đói; chứng kiến sự hi sinh, mất mát của đồng đội mình. Tất cả, đã để lại trong lòng người chiến sĩ trẻ những dấu ấn sâu đậm, để thôi thúc, để thổi bùng ý chí quyết tâm chiến đấu với kẻ thù xâm lược. Trong nhật kí, Nguyễn Văn Thạc viết: " Không, suốt đời ta không quên, ta không quên cảnh em bé miền Nam đập tay lên vũng máu. Dưới tay em lẽ ra là chậu nước trong mát - cái biển mênh mông của tuổi thơ hồn nhiên, nhí nhảnh..."
" Bây giờ cái khao khát nhất của ta - cái day dứt trong ta là khi nào được vào miền Nam, vào Huế, Sài Gòn - xọc lê vào thỏi tim đen đủi của quân thù."
Trước lúc hi sinh, anh vẫn nói với đồng đội:" chỉ tiếc là không còn chiến đấu được nữa...bao dự định còn dang dở." Anh đã ra đi mãi mãi ở tuổi mới 20.
Mặc dù chỉ có mười tháng tuổi quân, nhưng dọc đường hành quân ra trận, khắc phục biết bao gian khổ, hi sinh, Thạc vẫn làm tốt nhiệm vụ của người chiến sĩ, vừa tích cực ghi chép những sự kiện, những cảm nghĩ về Đời, về Người trong những năm tháng hào hùng của cuộc chiến đấu chống Mĩ cứu nước đang trong giai đoạn ác liệt tiến đến thắng lợi hoàn toàn.
Trong hồn thiêng sông núi, tấm gương của liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc là minh chứng cho Quân đội nhân dân Việt Nam anh dũng, dân tộc Việt Nam anh hùng.
Hôm nay, khi đất nước đã hoà bình, độc lập, những tấm gương ấy, những người con đất Việt ấy, dù đã ra đi mãi mãi nhưng vẫn luôn bất tử trong lòng mỗi người nhân dân Việt nam. Và hơn hết, mỗi chúng ta, xin được cúi đầu tưởng nhớ, bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc công lao to lớn của thế hệ cha anh, những chiến sĩ đã anh dũng hi sinh.



