Cuốn sổ đã ngả màu
Trong chuyến về nguồn, đoàn thanh niên đến thăm một cựu thanh niên xung phong đã ngoài tám mươi tuổi.
Căn nhà nhỏ đơn sơ.
Trên chiếc tủ gỗ cũ có một cuốn sổ bìa nâu đã ngả màu theo năm tháng.
Ông nâng niu cuốn sổ như một báu vật.
Bên trong không phải nhật ký.
Chỉ là những cái tên.
Có người đã trở về.
Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Có người chỉ còn nhớ qua một dòng địa chỉ cũ.
Thấy các bạn trẻ chăm chú lắng nghe, ông chậm rãi nói:
– Sau chiến tranh, tôi sợ nhất là quên tên đồng đội.
Vì thế, cứ nhớ được ai là tôi ghi lại.
Hà – Bí thư Chi đoàn – xin phép chụp từng trang sổ để số hóa và lưu trữ.
Những dòng chữ đã nhòe mực dần hiện lên rõ nét trên màn hình máy tính.
Vài tháng sau, nhờ những thông tin ấy, một gia đình tìm được nơi người thân từng công tác.
Ngày chia tay, ông cụ trao cuốn sổ cho Hà.
– Giờ ký ức này thuộc về các cháu.
Hà khẽ lắc đầu.
– Không, thưa bác.
Chúng cháu chỉ là người giữ tiếp ngọn lửa mà thế hệ bác đã thắp lên.
Cuốn sổ cũ được đặt trong phòng truyền thống của địa phương.
Những trang giấy đã úa màu.
Nhưng ký ức trong đó vẫn tiếp tục sống bằng sự biết ơn của thế hệ hôm nay.



