CUỐN SỔ NHỎ CỦA NGƯỜI LIÊN LẠC
CUỐN SỔ NHỎ CỦA NGƯỜI LIÊN LẠC
Anh Phúc là chiến sĩ liên lạc của một đơn vị đóng quân ở miền Đông Nam Bộ.
Trong túi áo anh luôn có một cuốn sổ nhỏ đã sờn mép. Điều đặc biệt là cuốn sổ ấy không ghi mệnh lệnh quân sự mà chỉ ghi tên những người dân đã từng giúp đỡ đơn vị.
Trang đầu tiên ghi:
"Má Tư – cho bộ đội ăn cơm ngày 12 tháng 3."
Trang tiếp theo:
"Ông Bảy – chèo xuồng đưa đơn vị qua sông."
Rồi:
"Bé Hạnh – dẫn đường tránh đồn địch."
Đồng đội hỏi:
– "Ghi làm gì nhiều vậy?"
Anh cười:
"Để sau này hòa bình, mình còn nhớ mà quay lại cảm ơn."
Nhưng chiến tranh không cho ai biết trước ngày mai.
Trong một lần làm nhiệm vụ, anh Phúc hy sinh khi đang mang điện khẩn.
Cuốn sổ nhỏ được đồng đội giữ lại.
Sau ngày đất nước thống nhất, người chỉ huy năm xưa lần theo từng cái tên trong cuốn sổ.
Có gia đình vẫn còn.
Có người đã mất.
Có em bé năm nào giờ đã trở thành cô giáo.
Mỗi nơi đoàn đến đều mang theo lời cảm ơn của những người lính năm xưa.
Nhiều người xúc động nói:
"Chúng tôi chỉ làm điều rất nhỏ."
Nhưng người chỉ huy đáp:
"Không có những điều nhỏ ấy, có lẽ chúng tôi đã không thể trở về."
Cuốn sổ nhỏ giờ được con trai anh Phúc gìn giữ như một kỷ vật vô giá



