Cuốn sổ nhỏ trong túi áo
Một cuốn sổ tay nhỏ đã theo người lính đi qua những năm tháng chiến tranh, lưu giữ không chỉ công việc hằng ngày mà cả những ký ức về đồng đội và niềm tin vào ngày hòa bình.
Năm 1972, ông Nguyễn Thành Vinh là chiến sĩ trinh sát thuộc một đơn vị hoạt động tại vùng đồi núi. Công việc đòi hỏi sự tập trung, cẩn trọng và thường xuyên di chuyển. Trong ba lô của ông luôn có một cuốn sổ tay nhỏ bọc bằng lớp giấy dầu chống ẩm. Ban đầu, cuốn sổ chỉ dùng để ghi chép công việc. Dần dần, ông ghi thêm những điều bình dị. Ngày hành quân qua một con dốc khó đi. Một trận mưa rừng kéo dài. Tên những người đồng đội thân thiết. Có hôm, ông chỉ viết một dòng ngắn: "Hôm nay đơn vị nhận được thư nhà." Một buổi chiều cuối năm, đơn vị đang di chuyển thì trời bất ngờ đổ mưa lớn. Mọi người tìm nơi trú tạm. Khi kiểm tra lại đồ đạc, ông Vinh phát hiện cuốn sổ không còn trong túi áo. Ông vội quay lại tìm. Mưa ngày một nặng hạt. Đường rừng nhòe đi trong màn nước. Anh Phạm Quang Huy, người đồng đội đi cùng, thấy vậy liền quay lại hỗ trợ tìm. Gần nửa giờ sau, anh Huy gọi lớn: — "Thấy rồi!" Cuốn sổ nằm cạnh một gốc cây ven đường. Bìa ngoài đã ướt. Nhưng những trang giấy bên trong vẫn còn nguyên. Ông Vinh cầm lại cuốn sổ, lặng đi vài giây. Anh Huy cười: — "Giữ kỹ nhé." Nhiều năm sau chiến tranh, cuốn sổ nhỏ ấy vẫn còn được ông cất giữ. Những trang giấy đã ngả màu. Có chỗ mực đã nhòe theo thời gian. Nhưng mỗi lần mở lại, cả một quãng đời tuổi trẻ như hiện về. Ông thường nói với con cháu: "Ký ức quý nhất của một đời người đôi khi không nằm ở những điều lớn lao, mà nằm trong những điều bình dị mình từng đi qua."



