Bài viết

Cuốn sổ tay bên bàn làm việc

Quảng Trị25/05/2026Xã Đoàn Sen Ngư (Xã Đoàn Sen Ngư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên bàn làm việc của Nguyễn Phú Trọng luôn có một cuốn sổ tay nhỏ màu nâu. Cuốn sổ không mới, các góc đã hơi sờn, nhiều trang giấy kín đặc nét chữ viết tay ngay ngắn. Những người làm việc cùng đều quen thuộc với hình ảnh ấy, bởi dù đi họp, đi công tác hay làm việc tại văn phòng, ông luôn mang theo cuốn sổ bên mình.

Một buổi sáng, khi chuẩn bị tài liệu cho cuộc họp, một cán bộ trẻ tò mò hỏi:

— Thưa bác, bây giờ mọi người dùng máy tính bảng và điện thoại rất nhiều, sao bác vẫn ghi chép bằng sổ tay ạ?

Ông đặt cây bút xuống, mỉm cười hiền hậu:

— Viết bằng tay giúp mình nhớ lâu hơn. Khi viết, mình sẽ suy nghĩ kỹ hơn trước mỗi việc cần làm.

Người cán bộ trẻ gật đầu nhưng vẫn cảm thấy ngạc nhiên. Anh nghĩ rằng với khối lượng công việc lớn như vậy, dùng thiết bị điện tử sẽ nhanh và tiện hơn nhiều.

Ít lâu sau, đoàn công tác của Tổng Bí thư đến thăm một tỉnh miền Trung vừa trải qua bão lũ. Con đường vào xã còn lầy lội, nhiều ngôi nhà vẫn ngổn ngang sau cơn mưa lớn. Khi gặp bà con, ông không chỉ hỏi thăm thiệt hại mà còn lắng nghe rất kỹ từng câu chuyện nhỏ.

Một cụ già tóc bạc nắm tay ông xúc động nói:

— Chúng tôi chỉ mong cán bộ thật lòng vì dân, quan tâm đến dân như người thân trong gia đình.

Nghe xong, ông im lặng vài giây rồi mở cuốn sổ nhỏ ra ghi cẩn thận từng chữ. Một cán bộ địa phương thấy vậy liền nói:

— Thưa bác, ý kiến này chúng cháu sẽ tổng hợp sau ạ.

Ông nhẹ nhàng đáp:

— Ý kiến của dân phải được ghi lại ngay, để mình nhớ và suy nghĩ cho thấu đáo.

Buổi chiều hôm đó, trong cuộc họp với lãnh đạo địa phương, ông nhắc lại lời của cụ già:

— Điều người dân mong nhất không phải những lời hứa hay, mà là cán bộ làm việc có trách nhiệm và thật lòng vì dân.

Cả căn phòng im lặng. Những lời nói giản dị nhưng khiến ai cũng suy nghĩ rất nhiều.

Sau chuyến công tác, người cán bộ trẻ lúc trước có dịp sắp xếp lại tài liệu trên bàn làm việc của Tổng Bí thư. Anh vô tình nhìn thấy trong cuốn sổ không chỉ có nội dung họp hành mà còn nhiều dòng ghi chú rất đặc biệt:

“Quan tâm đời sống giáo viên vùng khó.”

“Lắng nghe ý kiến người dân nhiều hơn.”

“Không để hình thức xa rời thực tế.”

Mỗi dòng chữ đều ngắn gọn nhưng chứa đựng sự trăn trở lớn lao.

Từ hôm đó, anh bắt đầu tập thói quen mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi làm việc hay tiếp xúc với người dân, anh đều ghi lại những điều quan trọng. Dần dần, anh nhận ra việc ghi chép không chỉ giúp nhớ công việc mà còn nhắc mình phải sống trách nhiệm hơn.

Nhiều năm sau, khi đã trưởng thành hơn trong công việc, anh vẫn giữ thói quen ấy. Có lần, một đồng nghiệp trẻ hỏi:

— Sao anh lúc nào cũng mang theo sổ tay vậy?

Anh mỉm cười:

— Vì tôi từng học được một bài học rất quý từ bác Trọng: muốn làm việc tốt thì phải biết lắng nghe và ghi nhớ điều nhân dân cần.

Cuốn sổ tay nhỏ của Tổng Bí thư không phải vật gì quý giá. Nhưng với những người từng chứng kiến, nó trở thành biểu tượng của sự tận tụy, cẩn trọng và tinh thần trách nhiệm.

Câu chuyện ấy nhắc mỗi người rằng: muốn trưởng thành và sống có ích, trước hết phải biết lắng nghe, suy nghĩ kỹ trước khi hành động và luôn ghi nhớ trách nhiệm của mình với mọi người xung quanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cuốn sổ tay bên bàn làm việc | Câu chuyện thời hoa lửa