Cuốn Sổ Tay Bọc Vải Xanh
Một cuốn sổ tay nhỏ bọc vải xanh đã theo người lính trẻ đi qua những năm tháng chiến tranh. Trong đó không chỉ có lịch công tác, mà còn là những dòng ghi chép về đồng đội, về ước mơ và những điều bình dị của thời hoa lửa.
Năm 1971. Phan Đức Long là chiến sĩ thuộc đơn vị thông tin. Công việc của anh gắn với những cuộn dây điện thoại, máy liên lạc và những chuyến đi giữa rừng sâu. Long có một cuốn sổ tay nhỏ. Bìa đã cũ. Bọc bằng một mảnh vải xanh bạc màu. Trong đơn vị ai cũng biết. Đi đâu anh cũng mang theo. Chiến sĩ Nguyễn Thanh Bình thường trêu: — Mất ba lô chắc ông không buồn bằng mất cuốn sổ. Long cười: — Có những thứ phải giữ kỹ. Trong cuốn sổ ấy. Có lịch trực. Có ghi chép công việc. Nhưng cũng có nhiều điều khác. "Ngày 12 tháng 5. Đơn vị nhận được thư nhà." "Ngày 20 tháng 6. Bình bị sốt. Đã khỏe hơn." "Ngày 3 tháng 7. Mưa lớn. Đường đi rất khó." Có cả những dự định của tuổi đôi mươi. "Khi hòa bình sẽ về quê học nghề sửa máy." "Sẽ đưa mẹ đi thăm họ hàng ngoài Bắc." Những dòng chữ nhỏ chen nhau kín từng trang giấy. Một đêm cuối năm. Đơn vị di chuyển gấp. Mưa rừng đổ xuống nặng hạt. Mọi người thu dọn thật nhanh. Đi được gần một giờ. Long bất chợt đứng khựng lại. — Cuốn sổ… Anh để quên nó ở nơi trú quân cũ. Người đồng đội đi cùng nhìn trời tối. — Mai quay lại. Long lắc đầu. — Mưa thế này… sáng ra chắc không còn. Thấy vậy. Bình khoác áo mưa đứng dậy. — Đi. — Đi đâu? — Tìm cuốn sổ. Hai người quay lại con đường vừa đi. Mưa lạnh buốt. Bùn đất bám nặng từng bước chân. Khi trở lại nơi trú quân. Chiếc hầm nhỏ gần như ngập nước. Long cúi xuống. Lật tấm tăng cũ. Cuốn sổ vẫn còn. Ướt một góc. Nhưng còn nguyên. Nhiều năm sau chiến tranh. Ông Phan Đức Long vẫn giữ cuốn sổ ấy trong ngăn tủ gỗ. Những trang giấy đã ố màu. Nét chữ cũng nhòe đi theo năm tháng. Nhưng mỗi lần mở ra. Ông như thấy lại một thời tuổi trẻ. Một thời hoa lửa. Có gian khó. Có mất mát. Nhưng cũng có những người đồng đội từng cùng nhau đi qua mưa rừng, bom đạn. Để giữ lại cho nhau những điều bình dị nhất của một quãng đời không thể nào quên.



