Cuốn Sổ Tay Không Còn Phải Ghi Vội Vàng
Tựa đề: Cuốn Sổ Tay Không Còn Phải Ghi Vội Vàng
Năm 1969, trong túi áo ông Nhân luôn có một cuốn sổ tay nhỏ. Bìa đã mềm đi vì cầm nhiều, các trang giấy hơi ố vàng, góc bị gập lại ở nhiều chỗ.
Ông không ghi chép nhiều.
Nhưng mỗi khi viết, ông viết rất nhanh.
Như sợ không kịp.
Người ta hỏi:
“Ông ghi gì trong đó vậy?”
Ông đáp:
“Những thứ không nên quên.”
Năm 1970, chiến tranh khiến mọi thứ trở nên không chắc chắn. Có tin đến rồi đi, có điều nghe xong là mất.
Ông Nhân bắt đầu ghi nhiều hơn.
Tên người.
Ngày tháng.
Những việc nhỏ.
Không phải để nhớ chi tiết.
Mà để không mất dấu.
Năm 1971, có một lần mưa lớn làm cuốn sổ bị ướt. Mực nhòe đi, nhiều chữ không còn đọc rõ.
Con trai ông nói:
“Ghi vậy rồi mất thì có ích gì đâu ba?”
Ông lật từng trang:
“Ít nhất mình đã từng cố giữ lại.”
Năm 1972, ông viết chậm hơn một chút. Không còn vội như trước.
Nhưng vẫn không bỏ thói quen mang theo sổ.
Năm 1973, có người khuyên ông nên ghi lại rõ ràng hơn, cẩn thận hơn.
Ông chỉ cười:
“Không phải để người khác đọc. Chỉ để mình nhớ là đã từng có những điều này xảy ra.”
Năm 1974, cuốn sổ gần hết trang. Ông không mua sổ mới ngay.
Ông viết nhỏ lại.
Tiết kiệm từng dòng.
Năm 1975, chiến tranh kết thúc.
Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, ít phải ghi vội như trước.
Cuốn sổ vẫn còn.
Một buổi chiều, con trai ông trở về.
Anh cầm cuốn sổ cũ:
“Giờ còn cần ghi nữa không ba?”
Ông Nhân mở ra một trang đã cũ.
Chữ không đều, có chỗ nhòe.
Ông nói:
“Không cần vội nữa.”
“Vậy giữ làm gì?”
Ông đáp:
“Để nhớ là đã từng có những năm… người ta phải viết xuống thật nhanh những điều quan trọng, vì không chắc ngày mai còn có cơ hội nói lại hay không.”
Anh im lặng.
Gió nhẹ lật vài trang giấy.
Những dòng chữ cũ nằm đó, không hoàn hảo, không rõ ràng, nhưng vẫn còn tồn tại.
Vì có những cuốn sổ không sinh ra để ghi chép đầy đủ,
mà để giữ lại dấu vết của một thời mà mỗi dòng chữ đều là một nỗ lực nhỏ để chống lại sự lãng quên—giữ lại những gì con người không muốn mất đi, dù biết rằng không phải tất cả đều có thể được giữ trọn vẹn.



