Bài viết

Cuốn Sổ Tay Thấm Mưa

Một cuốn sổ tay đã thấm đẫm nước mưa Trường Sơn nhưng vẫn giữ nguyên những dòng ghi chép về đường dây thông tin. Cuốn sổ ấy không chỉ giúp đơn vị hoàn thành nhiệm vụ mà còn lưu giữ lời nhắn cuối cùng của một người đồng đội.

Gia Lai29/06/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Đặng Hữu Thành kể rằng, người lính thông tin luôn mang theo một cuốn sổ tay nhỏ được bọc bằng nilon. Trong đó ghi sơ đồ các tuyến dây, vị trí trạm liên lạc, mật khẩu và những ghi chú cần thiết cho từng chặng hành quân. Trong tổ của ông có anh Vũ Quốc Tuấn, quê Hải Dương, người nổi tiếng cẩn thận. Trước mỗi lần lên đường, anh đều kiểm tra cuốn sổ rồi mới đeo ba lô. Anh thường bảo: — "Đường dây có thể đứt, nhưng người thông tin không được để mất dấu." Mùa mưa năm 1973, đơn vị nhận nhiệm vụ kéo lại tuyến thông tin vừa bị bom cắt đứt sau nhiều ngày pháo kích. Mưa rừng như trút nước. Đất đỏ bám đầy quần áo, nhiều đoạn dốc trơn đến mức phải bám rễ cây mới đi nổi. Đến một khe sâu, cả tổ phải lội qua dòng nước chảy xiết. Bất ngờ, ba lô của anh Tuấn bị nước cuốn bật khỏi vai. Không chút do dự, anh lao theo chiếc ba lô. Khi trở lên bờ, anh ôm chặt được ba lô nhưng bị đá ngầm làm gãy chân. Đồng đội nhanh chóng đưa anh vào nơi an toàn. Điều đầu tiên anh hỏi không phải vết thương của mình, mà là: — "Cuốn sổ... còn không?" Ông Thành mở ba lô kiểm tra. Nhờ được bọc nhiều lớp nilon, cuốn sổ vẫn còn nguyên. Anh Tuấn thở phào: — "Thế là tốt..." Ít ngày sau, do vết thương quá nặng và điều kiện cứu chữa thiếu thốn, anh không qua khỏi. Khi sắp xếp lại tư trang của anh, ông Thành phát hiện ở trang cuối cuốn sổ có một dòng chữ được viết bằng bút chì: "Nếu tôi không trở về, mong đồng đội tiếp tục giữ cho đường dây luôn thông suốt." Không ai biết anh viết dòng ấy từ bao giờ. Sau chiến tranh, cuốn sổ được ông Thành giữ gìn cẩn thận. Nhiều trang giấy đã nhăn lại vì nước mưa, góc sổ sờn rách, nhưng những nét chữ vẫn còn đọc được. Năm 2012, trong một lần về thăm gia đình anh Tuấn, ông mang cuốn sổ đến. Con trai anh Tuấn khi ấy đã là một kỹ sư viễn thông. Cầm cuốn sổ của cha trên tay, anh xúc động nói: — "Có lẽ chính những câu chuyện của cha đã khiến tôi chọn nghề này." Ông Thành lặng người. Ông chợt nhận ra rằng, những đường dây thông tin năm xưa tuy đã không còn, nhưng tinh thần trách nhiệm của người lính vẫn được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác. Đến nay, mỗi khi tham gia các buổi nói chuyện truyền thống, ông đều mang theo cuốn sổ tay đã ngả màu. Ông mở đến trang cuối và đọc chậm rãi dòng chữ của người đồng đội, rồi nói với các bạn trẻ: "Có những cuốn sổ không ghi điều gì lớn lao. Nhưng mỗi dòng chữ trong đó đều được viết bằng trách nhiệm, lòng dũng cảm và tình yêu đồng đội. Đó mới là điều quý giá nhất mà thời hoa lửa để lại." Đối với ông Đặng Hữu Thành, cuốn sổ tay thấm mưa không chỉ là một kỷ vật chiến trường. Đó là biểu tượng của sự tận tụy, của những người lính thông tin thầm lặng đã giữ cho mạch liên lạc không bao giờ đứt, để góp phần làm nên những chiến thắng trong những năm tháng gian lao của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn