CỰU BINH PHI CÔNG VÀ NHỮNG MẢNH VỠ MIG-21
Ông Khải từng là một phi công tiêm kích có biệt danh là "con diều hâu của bầu trời Bắc Việt". Ngôn ngữ của ông năm ấy là vận tốc âm thanh, là những góc lượn đứng nghẹt thở và ánh chớp của tên lửa không đối không. Trong khoang lái hẹp của chiếc MiG-21, ông là một vị chúa tể cô độc, đối mặt với những phi đội F-4 sừng sỏ của Mỹ giữa tầng mây rực rỡ nắng vàng và khói đạn pháo cao xạ.
Ông kể về khoảnh khắc chiếc MiG của mình bị trúng đạn, cánh máy bay bốc cháy dữ dội. Trong giây phút sinh tử, ông không chọn nhảy dù ngay mà cố gắng điều khiển máy bay rời xa khu dân cư, rồi mới nhấn nút phóng. Khi rơi xuống cánh đồng, nhìn chiếc máy bay kiêu hãnh của mình tan nát, ông đã khóc như khóc một người đồng đội. Hình ảnh ông Khải đứng giữa đống đổ nát, tay ôm chặt mảnh vỡ của chiếc Mig-21, với ánh mắt rực lửa căm thù và quyết tâm quay trở lại bầu trời, là một thước phim vô cùng xúc động về lòng quả cảm.
Chiến tranh kết thúc, ông Khải không còn bay trên trời cao, nhưng ông dành cả đời mình để sưu tầm những mảnh vỡ máy bay cũ. Hiện tại, trong căn nhà nhỏ của mình, ông lập một xưởng thủ công đặc biệt: chế tác mô hình máy bay và đồ dùng từ mảnh nhôm của những chiếc MiG và cả máy bay địch rơi.
Những chiếc lược, những lọ cắm hoa, và đặc biệt là những mô hình máy bay tinh xảo được ông làm ra để tặng cho trẻ em nghèo và các bảo tàng. Ông bảo: "Mảnh thép này từng mang cái chết, giờ tôi muốn nó mang niềm vui". Mỗi khi cầm một mảnh nhôm lên, ông lại nhớ về bầu trời Hà Nội mười hai ngày đêm khói lửa. Với ông Khải, việc hóa kiếp cho những mảnh vụn chiến tranh thành vật dụng hòa bình chính là cách ông hoàn thành chuyến bay cuối cùng của cuộc đời mình – một chuyến bay hướng về sự hồi sinh và hy vọng.



