cựu binh Trần Văn Thuận
Đôi mắt sau một lần trinh sát, vấp phải mìn của giặc Mỹ
Đã bước sang tuổi 70, nhưng nhìn cựu chiến binh Trần Văn Thuận, trú tại Đông Hưng, Đông Quang, Thái Bình còn trẻ, khoẻ. Có lẽ, cuộc sống gia đình hạnh phúc, con cháu đề huề đã khiến ông trẻ ra rất nhiều. Tuy còn nhiều khó khăn, nhưng với ông Thuận, trở về từ cuộc chiến khốc liệt, là một thương binh nặng, lại nhiễm chất độc da cam, thì việc có một gia đình êm ấm, con cái tuy bị ảnh hưởng chất độc da cam từ cha nhưng vẫn tìm được hạnh phúc riêng của mình là quá may mắn, trong khi nhiều đồng đội của ông nằm xuống, không biết xương cốt còn ở nơi nào. May mắn hơn cả là cuộc đời ông được hai người đàn bà hết mực yêu thương, chăm sóc.
Ngày còn 18, đôi mươi, ông Thuận đã thầm yêu trộm nhớ cô thôn nữ Vũ Thị Rần, người trong xóm. Gia đình hai bên cũng hết lòng ủng hộ, nhưng vì chiến tranh, ông Thuận lên đường tham gia vào đội Thanh niên xung phong đi mở đường ở Tuyên Quang, với lời thề non hẹn ước cùng người ở lại. Ba năm sau, ông Thuận xin vào bộ đội và được biên chế vào đơn vị trinh sát C7 - D25 - Đoàn 559, tham gia chiến đấu ở chiến trường miền Trung.
Năm 1971, trong một lần đi làm nhiệm vụ ở huyện Hướng Hóa (Quảng Trị), tổ trinh sát vấp phải mìn của địch. Mìn nổ, ông Thuận ngất đi, một tuần sau mới tỉnh dậy. Nhưng vì quá nhiều mảnh mìn găm vào mặt, vào mắt, khiến bác sĩ phải khoét bỏ đôi mắt mới cứu được mạng sống cho ông. Sau đó, ông Thuận được chuyển về điều trị tại Trung tâm điều dưỡng thương binh Thanh Hóa.


