Cựu binh vượt hàng trăm km về biên giới tìm đồng đội

Người cựu binh mang theo tấm biển cùng hai con gái đi hơn 300 km từ Hưng Yên về Vị Xuyên (Hà Giang) thăm chiến trường, tìm đồng đội đặc công.
Cơn mưa rào suốt đêm 11/7 xua đi cái oi bức mùa hè nơi biên giới Thanh Thủy (Vị Xuyên, Hà Giang). Từng đoàn cựu binh nối gót nhau lên cao điểm 468, nơi đặt đài hương và nhà tưởng niệm liệt sĩ Vị Xuyên. Đây là lần đầu tiên họ có một nơi để chính thức tưởng niệm đồng đội.
Năm nay, các đoàn đổ về đông hơn, ngoài những người lính Sư đoàn 356, 313, 316 từng tham chiến ở Vị Xuyên, nhiều cựu binh đóng quân ở Hoàng Liên Sơn (Lào Cai) suốt 10 năm chiến tranh biên giới cũng tìm về viếng đồng đội.
Tháng 7/1984, đơn vị ông tham gia chiến dịch MB84 để giành lại các điểm cao bị quân Trung Quốc chiếm trái phép. Trong trận mở màn chiến dịch ngày 12/7, tiểu đoàn ông chia làm nhiều mũi phối hợp với bộ binh tiến công cao điểm. Riêng tiểu đội của ông Công nhận lệnh luồn sâu, mở cửa vào bình độ 233 cho bộ binh ở phía sau. Trận đánh khốc liệt khiến đồng đội hy sinh gần hết, chiến sĩ Công bị thương ở đầu, ngực ngất đi.
Sau này, ông được chuyển về tuyến sau an dưỡng một thời gian rồi ra quân. Người lính phục viên về quê, đi học sư phạm rồi làm thầy giáo tại Trung tâm Giáo dục thường xuyên Phố Nối. Đứng trên bục giảng, có thời gian ông vẫn kể cho học sinh nghe về cuộc chiến nơi biên giới Hà Giang.
Nhiều năm ông không quay lại chiến trường một phần vì sức khỏe, một phần vì thấy lạc lõng vì dường như chẳng ai nhớ đến Vị Xuyên. "Trước đây khi nghe tôi kể về cuộc chiến, về sự hy sinh của bộ đội cũng ít ai tin, có người còn cho rằng tôi bốc phét", giọng buồn rầu ông nói. Gần đây, cái tên Vị Xuyên và cuộc chiến mới được nhắc lại nhiều, tâm niệm đi tìm đồng đội cũ lại nhen nhóm trong ông.

Về biên giới, ông Lê Thành Công đưa hai con gái Lê Thị Minh Phương (24 tuổi) và Lê Thị Phương Thảo (17 tuổi) đi cùng. Ba bố con cùng cựu chiến binh Sư đoàn 314 Nguyễn Văn Hòa bắt xe khách đi hơn 300 km từ sáng 11/7 đến chiều muộn tới Hà Giang. Tới nơi, 4 người đi thẳng vào nghĩa trang thắp hương cho các liệt sĩ.
Đến địa điểm nào ông đều giới thiệu cặn kẽ cho hai con biết lịch sử và nơi diễn ra những trận đánh. Ông hy vọng bọn trẻ được tận mắt chứng kiến và tin những gì bố nói chứ không chỉ biết đến Vị Xuyên qua báo chí hoặc trên mạng xã hội.
Sau hơn 30 năm, tôi mới thấy mình làm được nhiều việc đến thế, viếng nghĩa trang, lên đài hương, thăm lại chiến trường… Nếu tìm được đồng đội cũ thì càng toại nguyện hơn", ông nói. Điều người lính già ấn tượng nhất là chiến trường nham nhở chỉ một màu xám trắng của đất và khói pháo năm xưa giờ phủ một màu xanh đầy sức sống.
Minh Phương, con gái lớn của ông mới tốt nghiệp Đại học Y Hải Phòng chia sẻ, lần đầu tiên được lên biên giới, tận mắt nhìn thấy những cao điểm nơi bố cô cùng hàng nghìn đồng đội đổ xương máu để giành giật, giữ lại từng tấc đất biên cương. 24 tuổi, cô chưa từng được biết đến cuộc chiến này mà chỉ nghe đến kháng chiến chống Pháp, chống Mỹ.
Phương kể, trước chuyến đi bố cô háo hức như một đứa trẻ được quà, lên kế hoạch trước cả tháng trời, sẽ đưa các con đi những đâu. Lúc sắp đi, ông cùng với chú Hòa hẹn nhiều người, nhưng về sau mọi người có việc nên không đi được khiến ông rất buồn.
Suốt buổi sáng 12/7, tấm biển tìm đồng đội đã giúp ông Công gặp được cựu binh Đào Ngọc Chung (quê Yên Bái) cùng đơn vị. Ông Chung nguyên là quân y bệnh xá của Trung đoàn 821. "Dù trước đó anh em tôi chưa từng gặp nhau nhưng thấy cùng trung đoàn là mừng lắm rồi. Hàng chục năm quay lại Vị Xuyên, lần đầu tiên tôi gặp được đồng đội", ông Chung xúc động.
Nhìn thấy hai bạn già mừng tủi ôm nhau, cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa, Trung đoàn 818, Sư đoàn 314 trực tiếp chiến đấu ở Vị Xuyên từ tháng 3/1984 không giấu được xúc động. "Tôi ủng hộ việc đồng đội đưa các con về thăm lại chiến trường để cho bọn trẻ biết được lịch sử".



