cựu chiế binh Trần Hữu Hoà (1955)
Chiến tranh biên giới Tây Nam năm 1978 để lại trong lòng những người lính nhiều ký ức khó phai. Khi nghe chú Hòa kể lại hành trình chiến đấu ở vùng rừng núi Svay Rieng, tôi hiểu rằng sự khốc liệt ở nơi ấy không chỉ nằm ở kẻ thù, mà còn ở thiên nhiên đầy nguy hiểm.
Rừng rậm nơi đó rối như mê cung, cây cối um tùm che kín bầu trời. Đơn vị của chú phải tiến sâu vào từng khu rừng, nơi kẻ địch thường cài mìn, dựng bẫy và giăng súng bắn tỉa. Trời nắng thì gió nóng như hun, trời mưa thì đất sình lầy ngập đến đầu gối, mỗi bước đi đều như kéo cả cái rừng theo chân. Vắt bám dày đặc, máu chảy ướt cả ống quần nhưng không ai dừng lại để xử lý. Họ chỉ lấy một nắm muối xoa vội rồi tiếp tục tiến lên.
Những trận đánh trong rừng diễn ra bất ngờ và nghẹt thở. Đôi khi tiếng súng vang lên từ một bụi rậm nào đó, cả đơn vị phải nằm rạp xuống đất, tìm chỗ ẩn nấp rồi phản công. Có ngày hành quân liên tục hơn mười cây số mà không hề nhìn thấy ánh sáng mặt trời vì toàn bộ đường đi bị tán lá che phủ. Bữa ăn chỉ có lương khô và vài ngụm nước ấm đựng trong bi đông. Nhưng giữa gian khổ ấy, đồng đội luôn dìu nhau đứng dậy mỗi khi mệt lả. Có người bị thương ở chân, vẫn cố nén đau bám theo đội hình vì không muốn trở thành gánh nặng.
Những ký ức ấy giúp tôi hiểu rằng cuộc chiến bảo vệ biên giới không chỉ để giữ đất, mà còn giữ lấy sự bình yên cho bao người. Thế hệ như chú Hòa đã sống và chiến đấu bằng tinh thần kiên cường phi thường. Hòa bình hôm nay càng đáng quý khi biết rằng nó được đánh đổi bằng máu và nước mắt.



