Cựu chiến binh

Cựu chiến binh (11)

Cựu chiến binh

Thái Nguyên17/04/2026Phạm Ngọc Khánh (Trường Ngoại ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CHỦ ĐỀ: NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

BÀI DỰ THI : NGỌN LỬA TRONG TIM NGƯỜI

Sinh viên: Nguyễn Ngọc Khánh

Mã số sinh viên: DTF25104330

Lớp/Khoá: Song ngữ Trung - Anh 3 K48

Bài làm

Trong những năm tháng “thời hoa lửa”, khi đất nước chìm trong khói súng, có một ngọn lửa âm ỉ cháy – ngọn lửa của niềm tin và hy vọng mang tên Hồ Chí Minh.

Mình từng nghĩ những câu chuyện về Bác chỉ nằm trong sách. Cho đến một ngày, mình được đi thăm Lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh.

Sáng hôm đó, Hà Nội hơi se lạnh. Dòng người xếp hàng dài nhưng rất trật tự, ai cũng im lặng. Không còn sự ồn ào thường ngày, chỉ có một cảm giác trang nghiêm đến lạ. Khi bước vào bên trong, mình thấy tim mình đập chậm lại… như thể đang bước vào một không gian rất khác – nơi thời gian cũng phải “đi nhẹ”.

Và rồi, mình nhìn thấy Bác.

Không phải qua tranh ảnh, không phải qua lời kể… mà là một khoảnh khắc rất thật. Bác nằm đó, bình yên. Mình chợt nhớ đến những câu chuyện thời “hoa lửa” – những đêm Bác thức trắng, những lần Bác chia kẹo cho chiến sĩ, những lời động viên giản dị nhưng ấm lòng. Tất cả như hiện lên rõ hơn bao giờ hết.

Mình tưởng tượng, nếu được quay về những ngày đó – không phải với tư cách một chiến sĩ, mà là một người trẻ giống tụi mình bây giờ – thì hình ảnh Bác hiện lên không hề xa cách.

Một buổi tối giữa núi rừng Việt Bắc, trời lạnh, sương phủ mờ cả con đường nhỏ. Trong căn lán đơn sơ, ánh đèn dầu leo lét. Bác ngồi đó, tay cầm bút, đôi mắt sáng nhưng hiền. Ngoài kia là tiếng bom xa xa, nhưng trong không gian ấy lại có một sự bình yên lạ kỳ.

Một anh chiến sĩ trẻ rụt rè bước vào:

– “Thưa Bác… con sợ… không biết mình có đủ mạnh mẽ không.”

Bác nhìn anh, cười nhẹ. Không phải nụ cười của một lãnh tụ, mà giống như một người ông hiền:

– “Sợ cũng là bình thường. Nhưng điều quan trọng là con vẫn bước tiếp, dù có sợ.”

Câu nói đơn giản, nhưng giống như một tia lửa nhỏ, thắp lên trong lòng người chiến sĩ ấy một thứ gì đó rất khác – không còn là nỗi sợ, mà là quyết tâm.

Bác không cần những điều to tát để truyền cảm hứng. Chỉ cần một câu nói, một cử chỉ nhỏ… nhưng đủ làm ấm cả một thời “hoa lửa”.

Chiến tranh rồi cũng qua. Nhưng “ngọn lửa” mà Bác thắp lên thì không tắt. Nó truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác – đến cả tụi mình hôm nay.

Và nếu hỏi:

“Thời hoa lửa có gì đẹp?”

Thì có lẽ, không phải vì bom đạn, mà vì trong những ngày tháng khắc nghiệt nhất… con người ta vẫn biết sống vì nhau, tin vào nhau.

Giống như Bác – một con người giản dị, nhưng lại là ngọn lửa lớn nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn