Cựu chiến binh

Cựu chiến binh (13)

Cựu chiến binh

Thái Nguyên17/04/2026Tống Lương Gia Tuệ (Trường Ngoại ngữ)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

— Lời kể từ một nhân chứng lịch sử —

Họ Và Tên: Tống Lương Gia Tuệ

Mã SV: DTF25104381

Lớp: Song ngữ Trung-Anh 3 K48

Có những buổi chiều, tôi ngồi nghe ông kể chuyện trong căn nhà nhỏ phủ đầy nắng. Giọng ông trầm, chậm rãi, đôi khi lẫn trong tiếng gió thổi qua vườn chuối sau nhà. Ông là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ, một trong những Nhân chứng lịch sử của dân tộc. Với tôi, ông không chỉ là người lính năm xưa, mà còn là cây cầu nối giữa thế hệ hôm qua và hôm nay.

Ông nhập ngũ khi vừa tròn mười tám tuổi. Cái tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường, được yêu thương và mơ mộng, thì ông cùng bao thanh niên khác đã chọn khoác lên mình màu áo lính. Ông kể, ngày tiễn chân, bà cố tôi không khóc. Bà chỉ dặn một câu: “Đi đi con, đất nước cần.” Câu nói giản dị ấy đã theo ông suốt những năm tháng hành quân dọc Trường Sơn, giữa bom đạn và khói lửa.

Trong những câu chuyện của ông, tôi không nghe thấy sự bi lụy, mà là một niềm tin mãnh liệt. Ông kể về những đêm nằm võng giữa rừng sâu, nghe tiếng máy bay gầm rú trên đầu; về những bữa cơm vội vàng chỉ có cơm nắm với muối vừng; về những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường khi tuổi đời còn rất trẻ. Ông bảo, điều giúp họ vượt qua tất cả không chỉ là lòng dũng cảm, mà là tình đồng đội và niềm tin rằng phía trước là một ngày đất nước hòa bình.

Có lần tôi hỏi: “Ông có sợ không?” Ông cười hiền: “Sợ chứ. Ai mà không sợ. Nhưng khi nghĩ đến gia đình, đến quê hương, tự nhiên thấy mình phải mạnh mẽ hơn.”

Tôi nhìn đôi bàn tay ông – những ngón tay đã chai sạn theo năm tháng. Trên cánh tay vẫn còn vết sẹo của một lần bị thương. Ông nói đó là kỷ niệm, là dấu ấn của một thời không thể quên. Ông không nhận mình là anh hùng. Ông chỉ bảo: “Ông và đồng đội làm điều cần làm.”

Những câu chuyện ấy khiến tôi hiểu hơn giá trị của hai chữ “hòa bình”. Thế hệ chúng tôi lớn lên khi đất nước đã yên tiếng súng. Chúng tôi quen với ánh đèn thành phố, với internet, với những giấc mơ nghề nghiệp rộng mở. Nhưng phía sau sự bình yên ấy là biết bao hy sinh thầm lặng của những người đi trước: những người hoạt động cách mạng trước Cách mạng Tháng Tám, những Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng tiễn con ra trận, những chiến sĩ được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, những con người bình dị mà phi thường.

“Thời hoa lửa” – hai chữ nghe vừa đẹp vừa đau. Đó là thời của máu và nước mắt, nhưng cũng là thời của lý tưởng và khát vọng. Hoa nở giữa lửa đạn không phải là điều tự nhiên, mà là biểu tượng của ý chí con người Việt Nam: càng gian khó, càng kiên cường.

Tôi nhận ra rằng, viết về lịch sử không chỉ là nhắc lại những mốc thời gian hay sự kiện. Điều quan trọng hơn là cảm nhận được nhịp đập của những con người đã sống trong thời khắc ấy. Họ cũng từng trẻ như chúng tôi, từng có ước mơ riêng, nhưng đã đặt Tổ quốc lên trên hết.

Hôm nay, khi ngồi trong giảng đường đại học, tôi hiểu rằng trách nhiệm của thế hệ mình không còn là cầm súng ra chiến trường, mà là học tập, sáng tạo và xây dựng đất nước ngày càng phát triển. Sự biết ơn không chỉ nằm ở lời nói, mà ở hành động cụ thể: sống có lý tưởng, có trách nhiệm và không thờ ơ với lịch sử.

Buổi chiều hôm ấy, trước khi ra về, tôi hỏi ông điều cuối cùng: “Nếu được chọn lại, ông có đi không?”

Ông nhìn xa xăm rồi trả lời: “Có. Vì nhờ những năm tháng đó mà ông hiểu giá trị của cuộc sống hôm nay.”

Tôi bước ra khỏi căn nhà nhỏ, lòng chợt thấy mình trưởng thành hơn. Những câu chuyện của ông không chỉ thuộc về quá khứ. Chúng đang tiếp tục sống trong hiện tại, trong từng trang viết của chúng tôi – những người trẻ đang học cách lắng nghe và gìn giữ ký ức dân tộc.

“Những câu chuyện thời hoa lửa” không khép lại khi chiến tranh kết thúc. Chúng vẫn cháy âm ỉ trong trái tim mỗi người Việt Nam – như một lời nhắc nhở rằng hòa bình là điều thiêng liêng, và tương lai luôn được xây dựng từ sự hy sinh của quá khứ.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn