Cựu chiến binh

Cựu Chiến binh (2)

Triệu Văn Háo 1952

Thái Nguyên02/04/2026Hoàng Thị Thu Hoài1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Triệu Văn Háo

1952

Cựu chiến binh

Trong ký ức của tôi, ông ngoại Triệu Văn Háo là một người rất hiền. Ông ít nói, lúc nào cũng chậm rãi, cần mẫn làm việc quanh nhà. Mỗi buổi chiều, ông thường ngồi trước hiên, châm ấm trà rồi kể cho con cháu nghe những câu chuyện của ngày xưa. Ông tôi từng là bộ đội. Những năm đất nước còn chiến tranh, khi còn rất trẻ, ông đã rời bản làng để lên đường nhập ngũ. Ông kể ngày ấy thanh niên trong làng ai cũng sẵn sàng đi, chỉ nghĩ đơn giản là đất nước cần thì mình đi. Ông theo đơn vị hành quân qua nhiều nơi, sống những năm tháng gian khổ trong rừng, thiếu thốn đủ thứ nhưng tình đồng đội thì rất sâu nặng. Ông ít khi kể nhiều về chiến trường. Mỗi lần nhắc lại, ông chỉ nói rằng ngày đó khó khăn lắm, nhiều đồng đội của ông đã không còn trở về. Vì thế, ông luôn coi việc mình còn sống trở về với gia đình đã là một điều may mắn. Sau ngày hòa bình, ông lên đường trở về quê. Nhưng trên chặng đường ấy, ông không may bị thất lạc toàn bộ giấy tờ quân nhân. Khi ấy, điều ông nghĩ đến chỉ là sớm về gặp lại gia đình sau bao năm xa cách, nên cũng không biết phải làm lại giấy tờ như thế nào. Thời gian trôi qua, nhiều đồng đội của ông được hưởng các chế độ của người từng tham gia quân ngũ. Còn ông ngoại tôi, vì không còn giấy tờ nên đến nay vẫn chưa được hưởng chế độ gì. Thế nhưng ông chưa bao giờ than phiền. Mỗi khi con cháu hỏi, ông chỉ cười hiền và nói:
“Ngày ấy ông đi bộ đội là trách nhiệm của người thanh niên. Mình còn sống trở về đã là may mắn lắm rồi.” Đối với chúng tôi, ông không chỉ là người ông hiền hậu mà còn là một người lính của một thời hoa lửa. Dù không còn giấy tờ chứng minh, nhưng những năm tháng tuổi trẻ ông đã cống hiến cho đất nước là điều mà cả gia đình luôn tự hào. Với tôi, ông ngoại Triệu Văn Háo mãi là một người lính – một người lính giản dị của bản làng, đã dành cả tuổi trẻ cho Tổ quốc, rồi lặng lẽ trở về sống cuộc đời bình dị như bao người nông dân khác.

Hiện giờ ông không mong gì hơn chỉ mong gia đình luôn sum họp đầy đủ là ông vui.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn