Cựu chiến binh

Cựu chiến binh (2)

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Ngọn đèn không tắt trong tim người lính già Tôi gặp ông vào một buổi chiều tháng Ba, khi nắng rơi nhẹ xuống mái hiên ngôi nhà nhỏ. Ông là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – một nhân chứng sống của những năm tháng mà thế hệ chúng tôi chỉ biết qua sách giáo khoa và những thước phim tư liệu. Ông nhập ngũ năm mười tám tuổi – cái tuổi mà hôm nay nhiều người còn đang loay hoay với giảng đường đại học. Khi tôi hỏi ông có sợ không, ông cười hiền: “Sợ ch

Thái Nguyên31/03/2026Nguyễn Trà My (K48- NNA8 - Trường Ngoại Ngữ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

NHỮNG CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Ngọn đèn không tắt trong tim người lính già

Tôi gặp ông vào một buổi chiều tháng Ba, khi nắng rơi nhẹ xuống mái hiên ngôi nhà nhỏ. Ông là một cựu chiến binh từng tham gia kháng chiến chống Mỹ – một nhân chứng sống của những năm tháng mà thế hệ chúng tôi chỉ biết qua sách giáo khoa và những thước phim tư liệu.

Ông nhập ngũ năm mười tám tuổi – cái tuổi mà hôm nay nhiều người còn đang loay hoay với giảng đường đại học. Khi tôi hỏi ông có sợ không, ông cười hiền: “Sợ chứ. Nhưng Tổ quốc cần thì mình đi thôi.” Câu nói giản dị ấy khiến tôi lặng người. Hóa ra, phía sau những trang sử hào hùng là biết bao trái tim rất đỗi bình thường, nhưng đã sống những năm tháng phi thường.

Ông kể về những đêm hành quân dưới mưa rừng Trường Sơn, về những bữa cơm vội bên bếp lửa, về đồng đội ngã xuống khi tuổi đời còn quá trẻ. Có những người ra đi mà chưa kịp viết xong một lá thư gửi về cho mẹ. Có những lời hẹn ngày trở lại mãi mãi chỉ còn là kỷ niệm.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức thì không bao giờ cũ. Trên cánh tay ông vẫn còn vết thương chưa lành hẳn – dấu tích của một thời bom đạn. Ông bảo, nỗi đau thể xác rồi cũng quen, chỉ có nỗi nhớ đồng đội là day dứt nhất. Mỗi năm đến ngày 27/7, ông lại thắp hương cho những người đã nằm lại, như một cách giữ cho “ngọn đèn ký ức” không bao giờ tắt.

Lắng nghe câu chuyện của ông, tôi chợt nhận ra: hòa bình hôm nay không phải điều hiển nhiên. Đó là kết quả của biết bao máu xương, của những con người đã đặt lý tưởng lên trên tuổi trẻ và hạnh phúc riêng. Thế hệ chúng tôi không trải qua chiến tranh, nhưng chúng tôi mang trong mình trách nhiệm gìn giữ và phát triển đất nước mà các thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả cuộc đời.

“Thời hoa lửa” – với họ – là những năm tháng khốc liệt nhất. Nhưng cũng chính trong lửa đỏ ấy, lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và khát vọng độc lập đã bùng cháy rực rỡ. Rời nhà ông, tôi mang theo một cảm giác vừa tự hào vừa biết ơn. Tôi hiểu rằng, viết về những nhân chứng lịch sử không chỉ là hoàn thành một bài tập, mà là cách để thế hệ trẻ chúng tôi nối dài ký ức dân tộc.Bởi nếu ký ức còn được kể lại, thì lịch sử vẫn đang sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn