Cựu chiến binh

Cựu chiến binh (23)

Trong những ngày tháng yên bình của hiện tại, thật khó để chúng ta hình dung được những năm tháng chiến tranh khốc liệt mà cha ông ta đã trải qua. Với tôi, những câu chuyện ấy không chỉ nằm trong sách vở, mà còn hiện hữu qua lời kể của bác Tư – một cựu chiến binh mà tôi có dịp gặp gỡ trong một lần về quê. Bác Tư năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người gầy, làn da sạm nắng và đôi mắt luôn ánh lên một sự kiên nghị. Ít ai biết rằng, đằng sau vẻ ngoài giản dị ấy là cả một quá khứ oanh liệt. Bác t

Thái Nguyên24/04/2026Nguyễn Hoàng Tâm (Trường Ngoại Ngữ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong những ngày tháng yên bình của hiện tại, thật khó để chúng ta hình dung được những năm tháng chiến tranh khốc liệt mà cha ông ta đã trải qua. Với tôi, những câu chuyện ấy không chỉ nằm trong sách vở, mà còn hiện hữu qua lời kể của bác Tư – một cựu chiến binh mà tôi có dịp gặp gỡ trong một lần về quê.

Bác Tư năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Dáng người gầy, làn da sạm nắng và đôi mắt luôn ánh lên một sự kiên nghị. Ít ai biết rằng, đằng sau vẻ ngoài giản dị ấy là cả một quá khứ oanh liệt. Bác tham gia kháng chiến chống Mỹ từ khi mới tròn mười tám tuổi – cái tuổi mà đáng lẽ ra phải được sống trong những ngày tháng vô tư nhất của cuộc đời.

Bác kể rằng, ngày lên đường nhập ngũ, bác không kịp nói lời tạm biệt với gia đình. Chỉ mang theo một chiếc ba lô nhỏ, vài bộ quần áo và một ý chí quyết tâm “đi là để bảo vệ Tổ quốc”. Những năm tháng trong rừng sâu, thiếu thốn đủ thứ: từ lương thực, nước uống cho đến thuốc men. Có những ngày, bác và đồng đội phải ăn củ rừng, uống nước suối cầm hơi. Nhưng điều khiến bác nhớ nhất không phải là sự gian khổ, mà là tình đồng đội thiêng liêng.

Có một câu chuyện mà bác kể khiến tôi không thể nào quên. Trong một trận chiến ác liệt, đơn vị của bác bị địch bao vây. Một người đồng đội của bác bị thương nặng, không thể di chuyển. Trong tình thế nguy hiểm, nhiều người đã khuyên nên rút lui để bảo toàn lực lượng. Nhưng bác và một vài người khác đã quyết định quay lại cứu đồng đội. Họ cõng người bị thương băng qua rừng trong mưa bom bão đạn. Cuối cùng, họ đã thoát được, nhưng một người trong nhóm đã hy sinh.

Khi kể đến đây, giọng bác chùng xuống. Bác nói: “Chiến tranh lấy đi nhiều thứ, nhưng cũng dạy cho chúng tôi biết thế nào là tình người, là sự hy sinh.” Tôi lặng im, không biết nói gì hơn ngoài sự xúc động và biết ơn sâu sắc.

Nghe những câu chuyện của bác, tôi nhận ra rằng, hòa bình mà chúng ta đang có ngày hôm nay không phải là điều hiển nhiên. Nó được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi trẻ của biết bao con người. Thế hệ trẻ như chúng tôi có thể không phải cầm súng ra trận, nhưng lại có trách nhiệm sống sao cho xứng đáng với những hy sinh ấy.

Rời nhà bác Tư, trong tôi vẫn còn vang vọng những lời kể chân thật và đầy cảm xúc. Những câu chuyện “thời hoa lửa” không chỉ là ký ức, mà còn là bài học quý giá về lòng yêu nước, ý chí kiên cường và tình người sâu sắc. Và tôi hiểu rằng, nhiệm vụ của thế hệ hôm nay là giữ gìn, trân trọng và tiếp nối những giá trị thiêng liêng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn