Cựu chiến binh (24)
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với thế hệ trẻ chúng tôi – những người được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách giáo khoa khô khan. Lịch sử còn sống mãi qua lời kể của những nhân chứng sống, những người đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập dân tộc. Hôm nay, tôi muốn kể về câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lương, một thương binh hạng 2/4, người đã đi qua những năm tháng rực lửa ấy. Bác Lương tham gia kháng chiến chống Mỹ từ những năm 1970, khi ấy bác cũn
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng đối với thế hệ trẻ chúng tôi – những người được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách giáo khoa khô khan. Lịch sử còn sống mãi qua lời kể của những nhân chứng sống, những người đã hiến dâng cả thanh xuân cho độc lập dân tộc. Hôm nay, tôi muốn kể về câu chuyện của bác Nguyễn Văn Lương, một thương binh hạng 2/4, người đã đi qua những năm tháng rực lửa ấy.
Bác Lương tham gia kháng chiến chống Mỹ từ những năm 1970, khi ấy bác cũng chỉ bằng tuổi tôi bây giờ – cái tuổi đôi mươi tràn đầy hoài bão. Bác kể, ngày đó lên đường nhập ngũ không ai tính toán thiệt hơn, chỉ có một niềm tin duy nhất: "Nước còn giặc thì mình còn đi".
Câu chuyện khiến tôi xúc động nhất là kỷ niệm về những đêm hành quân xuyên rừng Trường Sơn. Bác kể về những cơn mưa rừng xối xả, về những trận sốt rét rừng run cầm cập, và cả những giây phút đối mặt với lằn ranh sinh tử trong chiến dịch Quảng Trị năm 1972. Bác bị thương trong một trận pháo kích dữ dội của kẻ thù. Dù một phần xương máu đã gửi lại chiến trường, nhưng ánh mắt bác khi kể về những đồng đội đã ngã xuống vẫn sáng rực một niềm tự hào.
Bác bảo: "Chúng ta không sợ cái chết, chúng ta chỉ sợ nước nhà không được độc lập. Cái tên 'thời hoa lửa' không chỉ là nói về bom đạn, mà là nói về cái tâm thế rực cháy của thanh niên thời bấy giờ."
Lắng nghe câu chuyện của bác, tôi chợt nhận ra rằng, sự sáng tạo hay hoài bão của người trẻ hôm nay sẽ thật vô nghĩa nếu chúng ta quên đi gốc rễ. "Hoa lửa" của thế hệ bác là sự hy sinh, là tiếng súng, tiếng bom; còn "hoa lửa" của chúng tôi hôm nay phải là sự trí tuệ, là nỗ lực học tập để xây dựng đất nước.
Là một sinh viên trường Ngoại ngữ, tôi tự nhủ rằng mình sẽ dùng ngôn ngữ để kết nối, để kể cho bạn bè quốc tế nghe về một Việt Nam kiên cường như thế. Những câu chuyện lịch sử này không được phép bị lãng quên, chúng cần được lưu giữ như một lời nhắc nhở về giá trị của hai chữ "Hòa bình"
Cảm ơn bác, người nhân chứng đã giúp tôi chạm vào lịch sử một cách chân thực nhất. Những câu chuyện của bác sẽ mãi là hành trang để tôi vững bước, để ngọn lửa truyền thống luôn cháy mãi trong tim thế hệ trẻ hôm nay.



