cựu chiến binh (35)
Ông năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi. Mái tóc bạc trắng, làn da sạm màu thời gian, nhưng ánh mắt vẫn sáng – một ánh sáng rất khác, vừa kiên nghị vừa sâu lắng. Ông kể rằng mình đã tham gia chiến đấu từ khi còn rất trẻ, khi đất nước còn chìm trong khói lửa của chiến tranh. Khi ấy, ông chỉ là một chàng trai mười tám, đôi mươi, mang trong tim lòng yêu nước cháy bỏng và một niềm tin giản dị: đánh giặc để đất nước được tự do.
Những câu chuyện ông kể không có sự bi tráng phô trương, mà bình dị đến lạ. Đó là những ngày hành quân xuyên rừng, đói rét, thiếu thốn đủ bề; là những đêm nằm giữa núi rừng nghe tiếng bom rơi mà không biết ngày mai mình còn sống hay không. Ông nói, điều đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là nhìn đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh mình.



