Cựu chiến binh Biệt động Sài Gòn - Bác Tư Chu
Người đàn ông có "trăm gương mặt" giữa lòng địch - Tư Chu
Một người lính ở một chiến trường rất đặc biệt: Biệt động Sài Gòn.
Bác Tư Chu (tên thật là Nguyễn Đức Hùng) – người "tổng công trình sư" đứng sau những trận đánh xuất quỷ nhập thần ngay giữa lòng thủ đô của chính quyền Sài Gòn cũ.
Bác Tư Chu sinh ra tại Hà Tĩnh nhưng phần lớn cuộc đời chiến đấu của bác lại gắn liền với các con phố, ngõ hẻm của Sài Gòn. Bác chính là Chỉ huy trưởng lực lượng Biệt động Sài Gòn - Gia Định huyền thoại.
Để chỉ huy một lực lượng đặc biệt đánh ngay trong lòng địch, bác Tư Chu phải sống một cuộc đời "hai mặt" hoàn hảo. Ban ngày, bác đóng vai một nhà thầu khoán giàu có, một tư sản lịch lãm mặc comple, đi xe hơi sang trọng, giao du với các quan chức cấp cao của chế độ cũ. Nhưng đêm xuống, bác lại bí mật gặp gỡ các chiến sĩ biệt động để giao nhiệm vụ, kiểm tra các hầm giấu vũ khí.
Sự nguy hiểm luôn cận kề, bởi chỉ cần một sơ hở nhỏ, không chỉ bác mà toàn bộ mạng lưới tình báo, biệt động sẽ bị xóa sổ. Thế nhưng, bằng sự mưu trí và bình tĩnh đến kinh ngạc, bác đã qua mắt được hàng loạt hệ thống an ninh dày đặc của Mỹ và chính quyền Sài Gòn.
Dưới sự chỉ huy trực tiếp của bác Tư Chu, lực lượng Biệt động Sài Gòn đã thực hiện những trận đánh đi vào lịch sử quân sự:
Trận đánh vào Tòa Đại sứ Mỹ (1965 và 1968): Giáng một đòn chí mạng vào uy thế của quân đội Mỹ ngay tại nơi được bảo vệ nghiêm ngặt nhất.
Trận đánh Dinh Độc Lập, Đài phát thanh, Bộ Tổng tham mưu (Tết Mậu Thân 1968): Những trận đánh khiến cả thế giới phải bàng hoàng vì sự dũng cảm và táo bạo của các chiến sĩ biệt động.
Bác Tư Chu chính là người đã thiết kế các căn hầm bí mật ngay trong lòng nhà các nhà tư sản yêu nước để giấu hàng tấn súng đạn, thuốc nổ mà địch không hề hay biết.
Chiến tranh kết thúc, đất nước hòa bình, bác Tư Chu trở về với cuộc sống đời thường nhưng mang trong mình những vết thương lòng sâu sắc. Hầu hết các chiến sĩ biệt động trực tiếp lao vào các trận đánh năm 1968 đều đã hy sinh. Bác là người ở lại, chứng kiến sự ra đi của những người đồng đội, những người em thân thiết mà chính tay bác đã giao nhiệm vụ.
Sau năm 1975, bác dành phần lớn thời gian và tâm sức của mình để đi tìm kiếm hài cốt của các chiến sĩ biệt động đã ngã xuống, đồng thời chăm lo cho gia đình của họ. Bác sống rất giản dị, từ chối nhiều đặc quyền và luôn đau đáu làm sao để những người ngã xuống không bị lãng quên.
Một chi tiết xúc động: Khi được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, bác đã khóc và nói rằng danh hiệu này là của tất cả các chiến sĩ biệt động Sài Gòn đã ngã xuống, bác chỉ là người đại diện nhận thay.
Câu chuyện về bác Tư Chu và những người lính biệt động Sài Gòn mang một màu sắc rất khác so với những người lính trên chiến trường bom đạn – đó là cuộc chiến cân não, thầm lặng nhưng khốc liệt đến nghẹt thở.


