Bài viết

Cựu Chiến Binh: Bùi Văn Tuất

Hưng Yên06/01/2026Nguyễn Tú Tài (11a5)7 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi được nghe chú Bùi Văn Tuất, một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi, kể lại câu chuyện về những năm tháng chiến đấu của chú. Giọng chú trầm ấm nhưng đôi lúc nghẹn lại khi nhắc về ký ức chiến trường.

Chú Tuất nhập ngũ năm 1971, lúc đó mới hai mươi tuổi. Chú bảo ngày ấy thanh niên chỉ có hai con đường: ra đồng hoặc ra chiến trường, và chú chọn con đường thứ hai với suy nghĩ rất giản đơn: “Đất nước cần thì mình đi.” Ngày chia tay gia đình, chú chỉ kịp nói với mẹ: “Con đi vài năm rồi về.” Nhưng chẳng ai ngờ cuộc chiến kéo dài đến tận mấy năm sau mới kết thúc.

Chú được phân vào đơn vị trinh sát. Công việc nguy hiểm hơn nhiều so với tưởng tượng của một chàng trai trẻ. Mỗi lần đi trinh sát, chú và đồng đội phải băng qua những cánh rừng đầy mìn, vượt qua suối sâu, nấp trong bụi rậm cả đêm để quan sát địch. Có hôm trời mưa tầm tã, quần áo sũng nước, vắt rừng bám đầy chân, nhưng chú bảo: “Chỉ cần nghĩ đến đồng đội phía sau đang trông vào mình, mệt mấy cũng cố chịu.”

Chú nhớ mãi trận đánh ở ngọn đồi Không Tên. Đơn vị bị phục kích, đạn bắn dồn dập như mưa. Chú cùng người bạn thân là anh Dũng nằm chung chiến hào. Khi thấy chú thò đầu lên quan sát, anh Dũng đã kéo chú xuống và nói nhanh: “Để tao!” Nhưng vừa dứt lời, một viên đạn đã xuyên qua người anh. Chú Lâm kể đến đây thì mắt đỏ hoe: “Nó hơn tao đúng một tuổi, vậy mà chết ngay trước mặt.”

Mất mát là thế, nhưng chú bảo chưa bao giờ thấy nản. Đêm ấy, sự hy sinh của anh Dũng như tiếp thêm sức mạnh cho cả đơn vị. Họ chiến đấu đến cùng và giành lại được ngọn đồi trong tiếng hò reo nghẹn ngào.

Ngày hòa bình, chú trở về quê với một vết thương nặng ở vai và rất nhiều ký ức không bao giờ quên. Cuộc sống thời hậu chiến khó khăn, nhưng chú luôn sống giản dị, lạc quan. Chú bảo rằng điều chú tự hào nhất không phải là những tấm huân chương, mà là tình đồng đội – những người đã cùng chú chia từng miếng cơm, vốc nước, cùng sống và chiến đấu.

Khi kết thúc câu chuyện, chú nhìn tôi và nói:
“Chiến tranh đi qua, ai còn sống trở về đều thấy mình may mắn. Điều duy nhất chú mong là các cháu hiểu rằng hòa bình bây giờ không tự nhiên có. Và các cháu – thế hệ trẻ – phải sống sao cho xứng với những gì chúng tôi đã hy sinh.”

Lời kể của chú Tuất khiến tôi lặng đi. Nó không chỉ là ký ức của một cựu chiến binh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, sự dũng cảm và giá trị của hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn