cựu chiến binh Châu Tấn Lực
Ngọn Đèn Trong Đêm
Những năm chiến tranh, ở một làng quê miền Trung có cậu bé tên Hòa sống cùng mẹ. Cha Hòa đã lên đường ra mặt trận từ lâu, chỉ thỉnh thoảng mới gửi được vài lá thư về nhà.
Mỗi tối, mẹ con Hòa thường thắp một ngọn đèn dầu nhỏ bên cửa sổ. Hòa hỏi:
— Mẹ ơi, sao đêm nào mình cũng để đèn sáng vậy?
Mẹ xoa đầu cậu:
— Để cha con biết rằng ở nhà luôn có người chờ cha trở về.
Từ đó, dù mưa gió hay những đêm phải đi sơ tán vì bom đạn, Hòa vẫn nhớ thắp ngọn đèn. Cậu tin rằng ánh đèn ấy sẽ soi đường cho cha.
Năm tháng trôi qua, chiến tranh kết thúc. Một buổi chiều, khi Hòa đang phụ mẹ ngoài sân, có một người lính bước vào cổng. Bộ quân phục đã sờn cũ nhưng nụ cười rất quen thuộc.
— Cha!
Hòa chạy đến ôm chầm lấy người lính.
Người cha nhìn ngôi nhà nhỏ rồi xúc động nói:
— Trong những ngày gian khó nhất, cha luôn nghĩ về ngọn đèn ở quê nhà. Chính niềm tin rằng có gia đình đang đợi đã giúp cha vượt qua tất cả.
Tối hôm ấy, ngọn đèn dầu vẫn được thắp lên. Nhưng lần này, nó không còn là ngọn đèn của sự chờ đợi, mà là ngọn đèn của đoàn tụ và hạnh phúc.
Từ đó, mỗi khi kể lại câu chuyện cho con cháu nghe, Hòa đều nói:
“Trong thời hoa lửa, có những điều tưởng chừng nhỏ bé như một ngọn đèn, nhưng lại đủ sức sưởi ấm và nâng đỡ con người qua những năm tháng gian khó nhất.”



