Cựu chiến binh

cựu chiến binh Đặng Văn Thuận

Hưng Yên12/12/2025Phạm Nguyễn Thuỳ Dương (Lớp:7C - Trường THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối tuần trước, em theo mẹ sang nhà một người quen để giúp chuyển đồ. Khi mọi người đang nghỉ tay, em thấy một chú với dáng người khỏe khoắn dù đã có tuổi đang trò chuyện cùng mẹ. Đó là chú Đặng Văn Thuận. Em định chỉ chào rồi đi chỗ khác, nhưng khi nghe chú nhắc đến chuyện mình từng tham gia chiến đấu năm 1968, lòng em bỗng dậy lên sự tò mò khó tả. Em mạnh dạn xin phép được ngồi nghe chú kể, và thật bất ngờ, những lời chú nói đã mở ra trong em cả một bầu trời ký ức về một thời mà em chưa từng được chứng kiến.

Chú Thuận kể rằng ngày chú nhập ngũ, chú còn rất trẻ – một thanh niên mới lớn, đôi mắt trong và trái tim đầy nhiệt huyết. “Hồi đó, chú chưa hiểu hết chiến tranh là gì,” chú cười hiền, “chỉ biết đất nước cần thì mình phải đi.” Câu nói đơn giản nhưng lại khiến em cảm nhận được sự mạnh mẽ, quyết tâm của những con người thời ấy – những con người sẵn sàng gác lại tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc.

Chú kể về những buổi hành quân dài dưới cái nắng gắt, đất đá chói lòa dưới chân, mồ hôi ai cũng đầm đìa. Có hôm cả nhóm mệt đến mức chân như muốn khuỵu xuống, nhưng chẳng ai bỏ lại ai. Người đi trước đỡ người đi sau, người đi sau cố gắng bước theo nhịp của người đi trước. “Không phải vì cấp trên bắt,” chú nói, “mà vì anh em thương nhau, nương nhau mà đi.” Em nghe mà thấy xúc động – tình đồng đội ngày ấy thật thiêng liêng và sâu sắc.

Chú cũng kể về cuộc sống trong đơn vị – những điều nhỏ bé nhưng lại khiến chú nhớ nhất. Khi chỉ còn một ít lương khô, mọi người xé nhỏ chia đều; khi trời mưa lạnh thấu xương, họ ngồi sát lại, san nhau hơi ấm; lúc ai đó được người nhà gửi lên gói quà, cả nhóm lại quây quần chia nhau từng thứ một, vui như mở hội. Những chi tiết giản dị ấy, qua lời kể của chú, bỗng trở nên ấm áp lạ thường. Em cảm nhận được rằng giữa chiến trường ác liệt, chính tình người đã làm vơi đi bao gian khổ.

Khi nhắc đến năm 1968 – một mốc thời gian đầy thử thách – giọng chú bỗng trầm xuống. Dù chú không kể tỉ mỉ những điều căng thẳng, em vẫn thấy được trong ánh mắt chú sự xúc động, như thể những ký ức ấy vẫn còn đó, sống động và đầy cảm giác. Chú nói rằng nhờ có đồng đội kề vai sát cánh, nhờ niềm tin rằng quê hương đang chờ họ, mà chú và những người lính năm xưa đã vượt qua được tất cả.

Ngồi lắng nghe câu chuyện, em cảm giác như mình đang được nhìn thấy cả một thời hoa lửa – thời của những người trẻ vừa gan dạ, vừa giàu tình cảm, dám sống và dám hi sinh. Em hiểu rằng hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng bao mồ hôi, nước mắt và cả tuổi thanh xuân của những con người như chú Thuận.

Khi ra về, em cứ nghĩ mãi về câu chuyện ấy. Trong lòng em dâng lên một cảm giác biết ơn sâu sắc – biết ơn những người đã chiến đấu để giữ gìn bình yên, biết ơn vì em được sống trong một đất nước hòa bình và hạnh phúc. Em tự nhủ phải cố gắng học tập, sống thật tốt, để không phụ công sức và hy sinh của thế hệ đi trước.

Chú Đặng Văn Thuận – người lính năm xưa với trái tim kiên cường và nụ cười hiền – đã để lại trong em một bài học vô cùng quý giá: trân trọng quá khứ, biết ơn hiện tại và sống có trách nhiệm với tương lai.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
cựu chiến binh Đặng Văn Thuận | Câu chuyện thời hoa lửa