Cựu chiến binh "Đặng Văn Triệu"
Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc, có những người lính đã đi qua bom đạn bằng sự quả cảm vô song, góp phần dệt nên trang sử vàng thống nhất nước nhà. Và ông Đặng Văn Triệu, nguyên Trưởng phòng 7 - Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh Vĩnh Long, là một nhân chứng sống như thế – một người chiến sĩ trinh sát kiên trung, một tấm gương sáng về tinh thần xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.
Ông Đặng Văn Triệu bước chân vào quân ngũ khi mới 17 tuổi, lứa tuổi thanh xuân đẹp nhất với đầy nhiệt huyết cách mạng. Từ một người lính bộ binh thuộc Tiểu đoàn 306, Trung đoàn bộ binh 3, Quân khu 9, đến năm 1973, ông được tin tưởng giao nhiệm vụ làm lính truyền tin. Với chiếc máy vô tuyến điện AN/PRC-25 nặng hơn 12 kg luôn trĩu nặng trên vai, ông đã theo sát từng bước chân của lính bộ binh trên khắp chiến trường Vĩnh Trà ác liệt, đảm bảo mạch máu thông tin luôn thông suốt giữa chỉ huy và đơn vị.
Chính sự mưu trí và gan dạ trong những năm tháng lửa đạn ấy đã đưa ông trở thành Đại đội trưởng trinh sát của tiểu đoàn vào năm 1974. Nhiệm vụ của ông và đồng đội lúc bấy giờ là đánh chiếm yếu khu Thầy Phó – một "mắt xích" chiến lược quan trọng của địch dùng để khống chế vùng căn cứ cách mạng và ngăn chặn đường tiếp tế của ta.
Trong trận đánh lịch sử rạng sáng ngày 9/1/1975, dù địch phát hiện và bắn phá điên cuồng khiến đồng đội hy sinh, ông Triệu cùng quân ta vẫn kiên cường bám trụ. Với tinh thần quyết chiến quyết thắng, ông đã trực tiếp cùng đồng đội san bằng yếu khu, thu giữ pháo 105 ly của địch, tạo nên chiến công lẫy lừng góp phần giải phóng hoàn toàn tỉnh Vĩnh Long.
Sau ngày hòa bình, gác lại tay súng, ông Đặng Văn Triệu tiếp tục cống hiến cho đất nước trong ngành Kiểm sát. Dẫu đã nghỉ hưu, nhưng trong người ông vẫn còn mang theo hai mảnh đạn – những "di vật" của một thời hoa lửa.
Hằng năm, cứ đến ngày 9/1, người lính già ấy lại trở về bên bia tưởng niệm yếu khu Thầy Phó. Giữa khói hương trầm mặc, ông cùng những người đồng đội năm xưa ôn lại ký ức về một thời gian khổ nhưng oanh liệt. Hình ảnh người cựu chiến binh với những vết thương chưa lành theo năm tháng chính là minh chứng sống động nhất cho vẻ đẹp của con người cách mạng Việt Nam: Trung dũng, kiên cường và mãi mãi tận trung với nước, tận hiếu với dân.



