Cựu chiến binh Đào Đăng Hoạt
Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Đào Đăng Hoạt Ngày sinh: 20/10/1954 Quê quán: Kiến Xương, Thái Bình Địa chỉ: Xóm 10, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Nhập ngũ: 1972 tại đơn vị đặc công 305 Xuất ngũ: 1976
Phóng sự VIẾT TIẾP CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Chi đội 5B; Trường TH Tân Linh
Nhân vật lịch sử: Cựu chiến binh Đào Đăng Hoạt
Ngày sinh: 20/10/1954
Quê quán: Kiến Xương, Thái Bình
Địa chỉ: Xóm 10, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên
Nhập ngũ: 1972 tại đơn vị đặc công 305
Xuất ngũ: 1976
Trong một buổi chiều yên bình, chúng em có dịp đến thăm cựu chiến binh Đào Đăng Hoạt tại xóm 10, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Ngôi nhà giản dị, ấm áp tình người, và ở đó, chúng em được nghe những câu chuyện xúc động về một thời “hoa lửa” của dân tộc.
Ông Hoạt sinh ngày 20/10/1954, quê ở Kiến Xương, Thái Bình. Năm 1972, khi mới 18 tuổi – bằng tuổi của những anh chị học sinh lớn hiện nay – ông đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông trở thành chiến sĩ của đơn vị đặc công 305, một lực lượng chiến đấu vô cùng dũng cảm và mưu trí.
Ngồi nghe ông kể chuyện, chúng em tưởng tượng ra những năm tháng chiến tranh gian khổ: những đêm hành quân trong rừng sâu, những lần đối mặt với bom đạn ác liệt. Ông nói rằng, dù nguy hiểm luôn rình rập, nhưng các chiến sĩ vẫn không sợ hãi, bởi trong tim họ luôn có tình yêu Tổ quốc và niềm tin vào ngày chiến thắng.
Điều khiến chúng em xúc động nhất là khi biết ông đã bị thương và chịu ảnh hưởng của chất độc da cam dioxin trong chiến tranh. Hiện nay, ông là thương binh hạng III, suy giảm 51% sức khỏe. Những vết thương ấy không chỉ là nỗi đau thể xác mà còn là dấu tích của một thời chiến tranh khốc liệt.
Thế nhưng, điều đáng khâm phục là sau khi xuất ngũ năm 1976, ông vẫn luôn lạc quan, mạnh mẽ vượt qua khó khăn. Ông chăm chỉ lao động, xây dựng gia đình và tích cực tham gia các hoạt động ở địa phương. Đối với chúng em, ông chính là một tấm gương sáng về nghị lực và tinh thần yêu nước.
Khi được hỏi về quá khứ, ông chỉ cười hiền và nói: “Ngày đó, ai cũng nghĩ đơn giản là phải cố gắng để đất nước được hòa bình.”
Câu nói giản dị ấy khiến chúng em hiểu rằng, hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, xương máu của thế hệ đi trước.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng trong lòng chúng em vẫn còn đọng lại nhiều cảm xúc. Câu chuyện của ông Đào Đăng Hoạt giúp chúng em thêm yêu lịch sử, thêm biết ơn và tự nhắc nhở bản thân phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những hy sinh ấy.
Chúng em sẽ luôn ghi nhớ câu chuyện về một thời hoa lửa – nơi có những con người bình dị mà phi thường như ông.
Dưới đây là một số hình ảnh:








