Cựu chiến binh Đào Quang Thái
Họ và tên: Đào Quang Thái Ngày sinh: 03/10/1964 Nơi ở hiện tại: xóm 13, xã Phú Lạc ,tỉnh Thái Nguyên Đơn vị: E567-F322 Nơi tham gia chiến đấu: Vị xuyên Hà Tuyên, năm 1985
Họ và tên: Đào Quang Thái
Ngày sinh: 03/10/1964
Nơi ở hiện tại: xóm 13, xã Phú Lạc ,tỉnh Thái Nguyên
Đơn vị: E567-F322
Nơi tham gia chiến đấu: Vị xuyên Hà Tuyên, năm 1985
Kỉ niệm:
Năm 1985, chiến trường Vị Xuyên vẫn rực lửa. Những dãy núi đá tai mèo lởm chởm, sương mù dày đặc và từng tấc đất đều thấm đẫm mồ hôi, máu của người lính. Tôi khi ấy là chiến sĩ thuộc đơn vị E567 – F322, một phần của lực lượng bám trụ nơi tuyến lửa ác liệt nhất phía Bắc.
Những ngày đầu vào trận địa, tôi không thể quên cảm giác vừa hồi hộp vừa căng thẳng. Đêm xuống, cả đơn vị đào hầm, gia cố công sự. Ban ngày, pháo địch dội xuống như mưa. Đất đá tung lên, khói bụi mù mịt. Có những lúc, chỉ cần ló đầu lên khỏi chiến hào vài giây là đối mặt với hiểm nguy cận kề.
Một buổi sáng tháng 6, đơn vị tôi nhận lệnh giữ chốt trên một điểm cao quan trọng. Địch liên tục pháo kích để mở đường tiến công. Tiếng nổ dồn dập, mặt đất rung chuyển như muốn vỡ ra. Tôi và đồng đội ôm chặt súng, bám sát công sự. Khi tiếng pháo vừa dứt, chúng tôi lập tức vào vị trí chiến đấu.
Trận đánh diễn ra khốc liệt. Địch tràn lên theo từng đợt. Chúng tôi vừa bắn trả, vừa hô nhau giữ vững tinh thần. Có những đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, nhưng không ai chùn bước. Tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh anh Hùng – tiểu đội trưởng – dù bị thương vẫn cố gắng động viên anh em: “Còn người là còn chốt!”.
Đến chiều, trận địa gần như bị cày xới hoàn toàn. Nhưng chốt vẫn giữ được. Địch buộc phải rút lui. Khi tiếng súng lắng xuống, chúng tôi nhìn lại nhau – ai cũng lấm lem, mệt mỏi, nhưng ánh mắt ánh lên niềm kiên cường. Chúng tôi đã giữ được mảnh đất này, dù phải trả giá bằng không ít hy sinh.
Đêm hôm đó, trong ánh đèn dầu leo lét nơi hầm trú ẩn, tôi ghi vội vài dòng nhật ký. Không phải để kể công, mà để nhớ về những người đã nằm lại. Chiến tranh là vậy – khốc liệt, mất mát, nhưng cũng làm sáng lên tinh thần bất khuất của người lính.
Những tháng ngày ở Vị Xuyên năm ấy đã trở thành ký ức không thể phai mờ trong cuộc đời tôi. Nơi đó, chúng tôi đã sống, chiến đấu, và hiểu thế nào là giá trị của từng tấc đất biên cương Tổ quốc.



