Cựu chiến binh

Cựu chiến binh: Đinh Văn Vân

Cựu chiến binh: Đinh Văn Vân; SN: 24/8/1954; Tham gia kháng chiến chống Mỹ; Chiến đấu ở chiến trường Tây Ninh, bị chất độc da cam Nhập ngũ ngày: 15/10/1974; Xuất ngũ tháng 12/1975;

Thái Nguyên07/04/2026Chi đoàn Trường TH&THCS Phục Linh (xã Phú Lạc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiều hôm ấy, trong không khí trang nghiêm của chuyên mục “Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi được lắng nghe những hồi ức chân thực từ cựu chiến binh Đinh Văn Vân – người lính đã trực tiếp tham gia kháng chiến chống Mỹ ở chiến trường Tây Ninh.

Khi gặp ông, chúng tôi ấn tượng bởi vẻ hiền hậu, giản dị, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên cường của một thời lửa đạn. Ông kể chuyện chậm rãi, như thể từng ký ức vẫn còn nguyên vẹn theo năm tháng.

‘’Những tháng ngày giữa chiến trường khốc liệt’’

Năm 1974, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, chàng thanh niên Đinh Văn Vân lên đường nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều vào chiến trường Tây Ninh – nơi bom đạn dội xuống từng ngày.

Ông nhớ lại những cuộc hành quân xuyên rừng, những lần bám trụ trong điều kiện thiếu thốn đủ bề. Địch không chỉ tấn công bằng vũ khí mà còn rải chất độc hóa học xuống khu vực hoạt động. Khi ấy, những người lính như ông vẫn kiên cường chiến đấu, chưa kịp hiểu hết những hậu quả lâu dài mà mình phải gánh chịu.

“Chúng tôi chỉ nghĩ đơn giản là phải giữ vững vị trí, hoàn thành nhiệm vụ, dù khó khăn đến đâu,” ông chia sẻ.

’Ký ức không phai và dấu ấn thời gian’’

Những tháng ngày chiến đấu tuy không dài, nhưng đủ để in sâu trong tâm trí người lính trẻ khi ấy. Tình đồng đội, những lần cùng nhau vượt qua gian khổ, và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất đã trở thành động lực lớn nhất.Đến tháng 12 năm 1975, ông xuất ngũ trở về quê hương. Chiến tranh kết thúc, nhưng những ảnh hưởng của chất độc da cam vẫn âm thầm theo ông suốt cuộc đời.

’Một thời để nhớ’’

Câu chuyện của cựu chiến binh Đinh Văn Vân tuy ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa. Đó là hình ảnh của một thế hệ đã không tiếc tuổi xuân, sẵn sàng cống hiến cho độc lập dân tộc.Những lời kể mộc mạc của ông giúp chúng tôi hiểu hơn rằng, phía sau hòa bình hôm nay là biết bao hy sinh thầm lặng – những ký ức không bao giờ phai mờ theo năm tháng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn