Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Đỗ Hồng Chuân – Một mảnh đời mang dấu tích chiến tranh

Câu chuyện về cựu chiến binh Đỗ Hồng Chuân, người nhập ngũ năm 1975 và tiếp tục thực hiện nhiệm vụ quốc tế tại Campuchia từ năm 1977 đến 1982. Một mảnh bom còn lại trong chân phải trở thành dấu tích không thể xóa nhòa của những năm tháng chiến đấu, đồng thời nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hòa bình và sự hy sinh của những người lính năm xưa.

Nghệ An21/08/2026Chi Đoàn trường TH&THCS Nguyễn Du (Tuy Đức)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những cuộc đời chỉ cần một dấu tích nhỏ trên cơ thể cũng đủ kể lại cả một chặng đường lịch sử. Với cựu chiến binh Đỗ Hồng Chuân, đó là một mảnh bom còn nằm trong chân phải – mảnh kim loại nhỏ bé nhưng mang theo ký ức của những năm tháng chiến tranh, của tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường và của những ngày người lính Việt Nam thực hiện nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, làm nghĩa vụ quốc tế.

Ông Đỗ Hồng Chuân sinh ngày 20 tháng 10 năm 1954 tại Thái Hòa, tỉnh Nghệ An. Năm 1975, khi đất nước đang bước vào những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chàng trai vừa tròn 20 tuổi đã lên đường nhập ngũ. Ngày 03 tháng 02 năm 1975, ông chính thức khoác lên mình màu áo người lính. Chỉ hơn hai tháng sau, ngày 30 tháng 4 năm 1975, đất nước thống nhất. Nhưng với người lính Đỗ Hồng Chuân, hành trình quân ngũ chưa dừng lại ở đó.

Sau ngày đất nước thống nhất, những nhiệm vụ mới đặt ra đối với Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ năm 1977 đến năm 1982, ông Đỗ Hồng Chuân tiếp tục cùng đồng đội thực hiện nhiệm vụ tại Campuchia. Năm năm nơi đất bạn là quãng thời gian không ngắn đối với một người lính. Trong những năm tháng ấy, ông cùng đồng đội phải đối mặt với nhiều gian khổ, hiểm nguy và những trận chiến khốc liệt. Đó cũng là giai đoạn quân tình nguyện và lực lượng vũ trang Việt Nam thực hiện nhiệm vụ giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi thảm họa diệt chủng, đồng thời bảo vệ vững chắc biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Chiến tranh không chỉ được ghi lại bằng những chiến thắng trên chiến trường. Với những người trực tiếp cầm súng, chiến tranh còn được ghi trên cơ thể bằng những vết thương, những mất mát và những ký ức theo họ suốt cuộc đời. Trong một lần chiến đấu ác liệt, ông Đỗ Hồng Chuân bị thương. Một mảnh bom găm vào chân phải và ở lại với ông cho đến tận hôm nay.

Mảnh bom ấy có thể chỉ là một vật thể nhỏ bé, nhưng đối với người cựu chiến binh, nó là một phần ký ức không thể tách rời. Mỗi khi nhìn lại dấu tích ấy, những năm tháng chiến trường như được gọi về: những ngày hành quân, những giờ phút căng thẳng giữa sự sống và cái chết, những người đồng đội từng sát cánh bên nhau và những năm tháng tuổi trẻ đã dành cho nhiệm vụ của người lính.

Ông Đỗ Hồng Chuân nhập ngũ ở tuổi 20 và trải qua 5 năm làm nhiệm vụ tại Campuchia sau ngày đất nước thống nhất. Từ ngày 03 tháng 02 năm 1975 đến khi kết thúc quãng thời gian làm nhiệm vụ tại Campuchia năm 1982 là một chặng đường gắn liền với quân ngũ và những thử thách của chiến tranh. Đằng sau những con số ấy là cả một phần tuổi trẻ của một con người.

Điều đáng trân trọng trong câu chuyện của ông không nằm ở những lời kể lớn lao về bản thân. Người lính ấy được nhắc đến như một con người bình dị, kiên trì và bền bỉ, luôn cùng đồng đội chia sẻ những gian khổ nơi chiến trường. Chính sự bình dị đó lại khiến câu chuyện trở nên gần gũi. Bởi lịch sử không chỉ được làm nên bởi những nhân vật nổi tiếng hay những chiến công được ghi thành trang sử, mà còn được tạo nên từ hàng triệu con người bình thường đã sống, chiến đấu và hy sinh trong những thời khắc đặc biệt của dân tộc.

Hơn nửa thế kỷ đã đi qua kể từ ngày chàng trai Đỗ Hồng Chuân lên đường nhập ngũ. Người thanh niên 20 tuổi của năm 1975 hôm nay đã trở thành một cựu chiến binh mang theo trên cơ thể dấu tích của chiến tranh. Thời gian có thể làm thay đổi diện mạo của con người, nhưng không thể xóa đi những gì đã in sâu trong ký ức.

Mảnh bom còn lại trong chân phải của ông vì thế không chỉ là một vết thương. Đó là một chứng tích của chiến tranh. Nó nhắc chúng ta rằng hòa bình không phải là điều tự nhiên mà có. Để có những ngày tháng bình yên hôm nay, đã có những người trẻ như Đỗ Hồng Chuân rời quê hương khi tuổi đời mới đôi mươi, chấp nhận gian khổ và hiểm nguy, dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho nhiệm vụ với Tổ quốc.

Câu chuyện của cựu chiến binh Đỗ Hồng Chuân cũng nhắc thế hệ hôm nay về một giá trị tưởng như giản dị nhưng vô cùng sâu sắc: biết trân trọng hòa bình. Khi chiến tranh đã lùi xa, những ký ức của người lính trở thành những trang sử sống. Mỗi câu chuyện, mỗi vết thương, mỗi kỷ vật còn được gìn giữ đều giúp thế hệ sau hiểu rằng phía sau hai chữ “hòa bình” là biết bao tuổi trẻ đã được gửi lại nơi chiến trường.

Có lẽ vì thế, điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện về ông Đỗ Hồng Chuân không chỉ là ngày nhập ngũ 03 tháng 02 năm 1975, không chỉ là 5 năm làm nhiệm vụ tại Campuchia từ 1977 đến 1982, mà còn là hình ảnh một người lính đã đi qua chiến tranh và mang một phần chiến tranh trở về với cuộc sống hôm nay.

Mảnh bom trong chân phải của người cựu chiến binh năm xưa vẫn còn đó. Nó lặng lẽ nằm lại, như một lời nhắc nhở không thành tiếng về một thời đã qua. Và khi câu chuyện ấy được kể lại cho thế hệ trẻ, mảnh bom không còn chỉ là dấu tích của một vết thương. Nó trở thành một phần ký ức lịch sử – để mỗi người hôm nay càng hiểu hơn giá trị của độc lập, tự do và cuộc sống hòa bình.

Đó cũng chính là ý nghĩa của việc lưu giữ những câu chuyện về người lính. Bởi lịch sử không chỉ nằm trong những cuốn sách. Lịch sử còn hiện hữu trong ký ức của những con người đã trực tiếp đi qua nó. Và câu chuyện của cựu chiến binh Đỗ Hồng Chuân là một trong những ký ức như thế – bình dị, chân thực nhưng đủ sức nhắc chúng ta nhớ rằng có những thế hệ đã dành cả tuổi trẻ để đất nước có được ngày hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn