Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH ĐỖ VĂN AN – NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐẤT AN GIANG THỜI HOA ĐỎ

An Giang24/04/2026Đoàn trường Cao Đẳng Nghề An Giang (Đoàn trường Cao Đẳng Nghề An Giang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH ĐỖ VĂN AN – NGƯỜI GIỮ LỬA TRÊN ĐẤT AN GIANG THỜI HOA ĐỎ

Có những con người, khi chiến tranh đi qua, họ không mang theo hào quang của những lời tung hô, mà lặng lẽ sống như chính cách họ từng chiến đấu — bền bỉ, khiêm nhường và đầy trách nhiệm. Cựu chiến binh Đỗ Văn An là một con người như thế.

Giữa mảnh đất An Giang hiền hòa hôm nay, nơi những cánh đồng lúa xanh mướt nối dài theo dòng sông Hậu và những phiên chợ quê rộn ràng tiếng cười, ít ai biết rằng phía sau dáng vẻ bình dị của người cựu chiến binh ấy là cả một thời tuổi trẻ sống trong bom đạn, nơi cái chết và sự sống chỉ cách nhau bằng một nhịp thở.

Người ta gọi những năm tháng ấy là “thời hoa đỏ” thời của chiến tranh, của chia ly, nhưng cũng là thời của những con người đã sống đẹp nhất cho Tổ quốc. Tuổi trẻ của họ không nở trong những giấc mơ bình yên, mà nở giữa khói súng, giữa những trận hành quân xuyên rừng, giữa những đêm trắng giữ làng, giữ đất. Đỗ Văn An là một trong những bông hoa đỏ của thời ấy. Vì được sinh ra và lớn lên trong giai đoạn đất nước còn nhiều biến động, nên ông sớm chứng kiến cảnh quê hương chịu nhiều đau thương bởi chiến tranh. Cảnh những mái nhà cháy dở, những người mẹ mất con, những cánh đồng chưa kịp gặt đã nhuốm màu khói súng tất cả đã khắc sâu trong lòng người thanh niên ấy một quyết tâm: phải đứng lên bảo vệ quê hương. Ông gia nhập lực lượng vũ trang khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo hành trang chỉ là lòng yêu nước và niềm tin mãnh liệt vào ngày mai hòa bình. Trong chiến trường ác liệt của miền Tây Nam Bộ, ông cùng đồng đội bám dân, bám đất, chiến đấu kiên cường trong từng trận đánh.Không phải ai cũng sinh ra để trở thành anh hùng, nhưng có những người khi Tổ quốc cần, họ sẵn sàng bước tới mà không hề do dự. Ông từng đối mặt với những trận càn khốc liệt, những lần hành quân trong mưa bom, những đêm phục kích mà tiếng tim đập còn nghe rõ hơn cả tiếng gió. Có những lúc tưởng như không thể trở về, nhưng chính tình yêu quê hương đã giữ người lính ấy đứng vững. Giữa chiến khu thiếu thốn, ông sẵn sàng chia phần lương khô cuối cùng cho đồng đội; giữa những giờ phút sinh tử, ông luôn là người nhận phần khó khăn về mình. Với ông, chiến đấu không chỉ là cầm súng, mà còn là giữ niềm tin cho những người bên cạnh.

Sau ngày đất nước thống nhất, ông trở về đời thường như bao người lính khác không đòi hỏi, không kể công, chỉ lặng lẽ tiếp tục cống hiến bằng một cách khác: xây dựng quê hương. Từ chiến sĩ năm xưa đến người cựu chiến binh hôm nay, Đỗ Văn An vẫn giữ nguyên phẩm chất của Bộ đội Cụ Hồ sống mẫu mực, trách nhiệm và luôn là tấm gương cho thế hệ trẻ noi theo. Ông tham gia công tác địa phương, góp sức trong các phong trào xã hội, giáo dục truyền thống cách mạng cho thanh niên. Mỗi câu chuyện ông kể không chỉ là ký ức chiến tranh, mà là bài học về lòng yêu nước, về sự hy sinh và về giá trị của hòa bình. Bởi những người từng đi qua chiến tranh hiểu rõ nhất rằng: ”Hòa bình quý giá đến nhường nào”.

Khi viết về cựu chiến binh Đỗ Văn An không chỉ là viết về một con người, mà là viết về cả một thế hệ đã dành tuổi trẻ để đổi lấy ngày mai cho đất nước. Họ không cần được nhớ bằng những tượng đài lớn lao họ chỉ cần đất nước bình yên, chỉ cần thế hệ sau sống tử tế và chỉ cần màu cờ đỏ vẫn bay trên bầu trời tự do. “Thời hoa đỏ” đã đi qua, nhưng những con người như Đỗ Văn An vẫn là ngọn lửa âm thầm giữ ấm cho ký ức dân tộc. Và trên đất An Giang hôm nay, giữa nhịp sống thanh bình, ngọn lửa ấy vẫn đang cháy — lặng lẽ, bền bỉ và không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn