Cựu chiến binh: La Văn Bạo
Cựu chiến binh: La Văn Bạo Ngày sinh: 18/2/1966 Nơi ở hiện nay: xóm 12, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Đơn vị: Trung đoàn 567, tiểu đoàn 5, đại đội 7. Chiến đấu tại: Vị Xuyên, Hà Tuyên
NGỌN LỬA KHÔNG TẮT
Những năm 1980, nơi biên giới phía Bắc Việt Nam, chiến sự vẫn âm ỉ như than hồng chưa tắt. Giữa núi rừng đá tai mèo sắc lạnh, nơi gió hun hút thổi qua từng vách núi, có một người lính tên là Bạo – cái tên nghe tưởng dữ dội, nhưng ẩn sau đó là một trái tim kiên cường và lặng lẽ.
Bạo nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Anh không nói nhiều, chỉ luôn là người xung phong đi đầu trong mỗi lần tuần tra, mỗi trận đánh. Đồng đội vẫn thường nói đùa: “Bạo ít nói, nhưng đã nói là làm, đã làm là không lùi.
Biên giới những ngày ấy không yên bình. Những trận pháo kích bất ngờ, những cuộc đụng độ nhỏ lẻ nhưng đầy căng thẳng xảy ra liên tục. Và rồi, ngày định mệnh ấy đã đến.
Ngày 11 tháng 9 năm 1985.
Buổi sáng hôm đó, đơn vị của Bạo đang làm nhiệm vụ giữ chốt. Trời vừa hửng nắng thì pháo từ phía bên kia bất ngờ dội xuống. Tiếng nổ xé toạc không gian, đất đá tung lên mù mịt. Bạo vừa kịp hô lớn:
“Anh em bám chắc vị trí!”
Thì một tiếng nổ chát chúa vang lên ngay gần đó.
Khi tỉnh lại, anh thấy mình nằm giữa đất đá và khói bụi. Cơ thể đau buốt. Ba mảnh pháo đã găm vào người anh – một mảnh ở đầu, hai mảnh ở đùi. Tai anh ù đi, mọi âm thanh trở nên méo mó, xa xôi. Nhưng trong khoảnh khắc mơ hồ ấy, điều đầu tiên anh nghĩ đến không phải là bản thân……mà là đồng đội.
Bạo gắng gượng bò dậy. Máu thấm đỏ ống quần, chảy dọc xuống đất. Anh lảo đảo, rồi lần theo tiếng gọi yếu ớt của một chiến sĩ bị thương gần đó. Dù thính giác bị ảnh hưởng bởi sức ép của vụ nổ, anh vẫn cố định hướng, kéo đồng đội vào nơi trú ẩn an toàn.
Trận pháo kích kéo dài không lâu, nhưng đủ để để lại những vết thương không dễ lành.
Sau đó, Bạo được chuyển về tuyến sau điều trị. Những ngày nằm viện là những ngày anh phải học cách nghe lại từng âm thanh, từng lời nói. Có lúc tưởng chừng như không thể hồi phục, nhưng anh vẫn kiên trì – như cách anh đã bám trụ nơi chiến hào.
Một thời gian sau, thính giác của anh dần trở lại. Không hoàn toàn như trước, nhưng đủ để anh nghe thấy tiếng gọi thân quen của đồng đội, tiếng gió thổi qua núi rừng, và… tiếng Tổ quốc trong tim mình.
Bạo không trở về quê ngay. Khi vết thương tạm ổn, anh xin quay lại đơn vị.
Người lính ấy, dù mang trên mình những mảnh đạn còn sót lại, vẫn tiếp tục đứng nơi tuyến đầu – lặng lẽ, bền bỉ như chính mảnh đất biên cương mà anh bảo vệ.
Với đồng đội, Bạo không chỉ là một người lính.
Anh là minh chứng sống cho ý chí không khuất phục.
Là ngọn lửa âm ỉ nhưng không bao giờ tắt – giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt.



