Cựu chiến binh: Lâm Ngọc Hạnh
Cựu chiến binh: Lâm Ngọc Hạnh Sinh ngày: 19/8/1959 Địa chỉ: Xóm Khuôn 2, xã Phú Lạc, Thái Nguyên Nhập ngũ: Tháng 2/1979 Xuất ngũ: Tháng 5/1982
Đầu giờ chiều ngày 20/3/2026, thực hiện kế hoạch của Liên đội trong chuyên mục “Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa”, chúng em đã đến thăm nhà các cựu chiến binh Lâm Ngọc Hạnh.
Tiếp đón chúng em là một ông cụ hiền hậu với ánh mắt ấm áp và đầy sự hiếu khách. Ông đã kể cho chúng em nghe về những kỷ niệm trong thời chiến – từ những ngày tập luyện gian khổ, những trận chiến ác liệt cho đến những khó khăn, mất mát và hy sinh.
Khi được hỏi về thời kỳ trong quân ngũ, ông chậm rãi kể lại, giọng trầm xuống như gợi mở cả một thời hoa lửa:
“Tôi là Lâm Ngọc Hạnh nhập ngũ tháng 2 năm 1979.Khi chúng tôi lên đường nhập ngũ, cả hai miền đất nước đều chìm trong khó khăn. Khi đó, đất nước còn nghèo, chưa phát triển, cuộc sống của bộ đội vô cùng gian khổ – ăn không đủ no, mặc không đủ ấm, thiếu thốn trăm bề. Ngoài chiến trường, bom đạn khốc liệt, những người bị thương không hề ít, có những đồng đội đã mãi mãi không trở về…”
Nhấp ngụm trà, ông nói tiếp: “Sau khi trở về từ chiến trường, tôi luôn cảm thấy tự hào vì bản thân đã góp một phần nhỏ bé vào nền hòa bình của đất nước. Và hơn hết, tôi tự hào khi được sinh ra là người Việt Nam.”
Lắng nghe những lời kể của ông, tôi không khỏi xúc động và càng thấm thía hơn những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh đi trước.Tôi cảm thấy rất đỗi tự hào khi được làm cháu của ông. Một gia đình giàu truyền thống cách mạng vẻ vang.
Nhìn lại những năm tháng chiến tranh gian khổ trước 1975, chúng ta càng thấm thía giá trị của độc lập, tự do – thành quả được đánh đổi bằng biết bao máu xương và sự hy sinh của các thế hệ cha anh đi trước. Hòa bình hôm nay không phải là điều hiển nhiên, mà là trách nhiệm để mỗi người gìn giữ và phát huy. Thế hệ trẻ ngày nay cần không ngừng học tập, rèn luyện, nâng cao ý thức kỷ luật và tinh thần trách nhiệm; đồng thời góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh, văn minh và sẵn sàng bảo vệ Tổ quốc trong mọi hoàn cảnh. Đó chính là cách thiết thực nhất để tiếp nối truyền thống và xứng đáng với những hy sinh cao cả của lịch sử.



