Bài viết

CỰU CHIẾN BINH LÊ CÔNG BÁCH

Trong một buổi về thăm các gia đình cựu chiến binh tại xã Phú Lạc, tôi có dịp được gặp và trò chuyện cùng Lê Công Bách – một người lính năm xưa đã đi qua những tháng ngày “hoa lửa” của dân tộc. Ông sinh ngày 16 tháng 6 năm 1933, hiện đang sinh sống tại xóm 7, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Dù tuổi đã cao, nhưng ông vẫn giữ được sự minh mẫn, giọng nói chậm rãi mà ấm áp. Khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, ánh mắt ông trở nên sâu lắng, như đưa chúng tôi trở về với một thời gian khó mà hào hùng

Thái Nguyên08/06/2026Chi đoàn, liên đội trường Tiểu học Tân Linh (xã Phú Lạc)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

CỰU CHIẾN BINH LÊ CÔNG BÁCH – NGỌN LỬA RỰC SÁNG CỦA MẢNH ĐẤT PHÚ LẠC – THÁI NGUYÊN

Trong một buổi về thăm các gia đình cựu chiến binh tại xã Phú Lạc, tôi có dịp được gặp và trò chuyện cùng Lê Công Bách – một người lính năm xưa đã đi qua những tháng ngày “hoa lửa” của dân tộc.

Ông sinh ngày 16 tháng 6 năm 1933, hiện đang sinh sống tại xóm 7, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên. Dù tuổi đã cao, nhưng ông vẫn giữ được sự minh mẫn, giọng nói chậm rãi mà ấm áp. Khi nhắc về những năm tháng chiến tranh, ánh mắt ông trở nên sâu lắng, như đưa chúng tôi trở về với một thời gian khó mà hào hùng.

Ông kể, tháng 1 năm 1966, ông lên đường nhập ngũ, rời quê hương với quyết tâm bảo vệ Tổ quốc. Ông được phân công chiến đấu tại Đoàn 210, ở chiến trường miền Đông Nam Bộ – nơi ác liệt bậc nhất khi đó. Những năm tháng trong quân ngũ là chuỗi ngày đối mặt với bom đạn, thiếu thốn lương thực, thuốc men, và cả những mất mát không gì bù đắp được. Nhưng vượt lên tất cả, ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.

Nghe ông kể, chúng tôi không khỏi xúc động và khâm phục. Mỗi câu chuyện, mỗi ký ức đều thấm đẫm tinh thần quả cảm và tình yêu nước mãnh liệt của một thế hệ anh hùng.

Tháng 10 năm 1974, ông hoàn thành nhiệm vụ và xuất ngũ trở về quê hương. Sau chiến tranh, ông tiếp tục sống giản dị, gắn bó với quê hương, trở thành tấm gương sáng cho thế hệ trẻ noi theo.

Buổi trò chuyện với ông đã để lại trong tôi nhiều suy nghĩ. Là một đoàn viên thanh niên trong thời bình, tôi càng nhận thức rõ hơn trách nhiệm của mình đối với đất nước. Những hi sinh của thế hệ cha anh là nền tảng để chúng tôi được sống trong hòa bình, học tập và phát triển.

Rời khỏi ngôi nhà nhỏ của ông, tôi mang theo niềm biết ơn sâu sắc và một lời hứa thầm lặng: sẽ không ngừng nỗ lực, rèn luyện, cống hiến sức trẻ để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã hi sinh vì Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn