Cựu chiến binh

cựu chiến binh Lê Minh Khánh

Hưng Yên12/12/2025Phạm Nguyễn Thuỳ Dương (Lớp 7C Trường THCS Lương Thế Vinh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Dạo gần đây, em có dịp ngồi trò chuyện với chú Lê Minh Khánh – một cựu chiến binh từng tham gia chiến đấu năm 1968. Ban đầu em chỉ nghĩ chú sẽ kể vài chuyện quen thuộc như trong sách lịch sử, nhưng càng nghe, em càng thấy những điều chú nói vừa gần gũi, vừa chạm đến trái tim em theo cách mà em chưa bao giờ tưởng tượng được.

Trong buổi sinh hoạt ở lớp, khi thầy cô giới thiệu chú Khánh, cả lớp em đều chăm chú nhìn lên. Chú mặc bộ quần áo giản dị, gương mặt hiền hậu, trên ngực có vài tấm huy hiệu nhỏ mà em đoán là kỷ niệm của thời chiến. Khi chú bắt đầu kể, giọng chú chậm rãi, ấm áp, và bỗng chốc cả căn phòng như lắng lại.

Chú nói rằng năm 1968, chú mới mười tám tuổi – cái tuổi mà bọn em bây giờ còn đang cắp sách đến trường. Vậy mà ngày đó, chú đã khoác ba lô lên đường chiến đấu. Chú bảo chú chỉ nghĩ đơn giản: “Mình đi vì quê hương mình.” Nghe câu nói ấy, tim em bỗng thấy nhói một chút, giống như hiểu được phần nào sự mạnh mẽ của một thế hệ thanh niên đầy lý tưởng.

Những ngày hành quân của chú vất vả lắm. Chú kể có hôm đi cả chục cây số mà chân ai cũng phồng rộp. Nhưng hễ ai mệt là đồng đội lại chìa tay ra đỡ ba lô giúp, rồi động viên nhau. Những lúc nghỉ, cả nhóm ngồi quây lại, chia nhau từng ngụm nước, miếng lương khô ít ỏi. Chú nói: “Nhờ có đồng đội mà bọn chú mới bước tiếp được.”

Nghe đến đó, em cảm nhận được một điều rất rõ: giữa chiến tranh, tình đồng đội chính là sức mạnh lớn nhất.

Điều làm em bất ngờ là những gì chú nhớ nhất không phải tiếng súng, mà là những điều nhỏ bé nhưng rất đời thường. Có lần trời mưa suốt, cả nhóm chỉ có một cái áo tơi. Thế là mọi người thay phiên nhau đắp để khỏi bị lạnh. Có hôm đói quá, họ gom lại mấy thứ còn sót lại trong ba lô, chia đều từng chút một. Chú kể và mỉm cười, nhưng em cảm thấy sau nụ cười đó là biết bao kỷ niệm khó nói thành lời – vừa gian khổ lại vừa thiêng liêng.

Chú còn nhắc về những người bạn chiến đấu cùng mình. Người thì trở về làm ruộng, người đi nơi khác lập nghiệp, nhưng hễ gặp lại là như thể họ vẫn đang ngồi bên nhau trong những đêm hành quân năm nào. Nghe đến đây, em mới hiểu: những tháng ngày “thời hoa lửa” ấy đã trở thành một phần không thể quên trong cuộc đời họ.

Khi buổi sinh hoạt kết thúc, em vẫn ngồi im rất lâu. Em nhận ra những điều mình biết về chiến tranh trước đây còn quá ít, quá mơ hồ. Những gì sách vở ghi lại chỉ là bề mặt, còn những câu chuyện từ chính người từng trải qua mới khiến em thấy chiến tranh không chỉ có bom đạn mà còn có sự hy sinh thầm lặng, sự gắn bó và lòng yêu nước cháy bỏng của biết bao con người.

Từ câu chuyện của chú Khánh, em hiểu rõ hơn rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó được đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng mồ hôi và cả những mất mát mà chú và bao người khác đã trải qua. Nghĩ đến điều đó, em cảm thấy biết ơn thật nhiều và tự nhủ rằng mình phải sống tốt hơn, học tập chăm chỉ hơn, để xứng đáng với thế hệ đã giữ gìn đất nước này.

Chú Lê Minh Khánh không chỉ là một cựu chiến binh kể chuyện, mà là một nhân chứng sống của thời hoa lửa – và cũng là người đã để lại trong lòng em một bài học sâu sắc về lòng biết ơn và tình yêu Tổ quốc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
cựu chiến binh Lê Minh Khánh | Câu chuyện thời hoa lửa