Cựu chiến binh Lê Văn Bai
Trong những năm tháng chiến tranh, người lính Việt Nam đã không tiếc máu xương để bảo vệ Tổ quốc. Khi hòa bình lập lại, họ tiếp tục sống đẹp, sống có ích cho xã hội. Cựu chiến binh Lê Văn Bai, ngụ ấp Chòm Dừa, xã Đồng Khởi, huyện Châu Thành, tỉnh Tây Ninh, là một tấm gương tiêu biểu như thế.
Ông Lê Văn Bai sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1969 khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Năm 1971, trong một lần làm nhiệm vụ, ông bị địch bắt và giam giữ tại nhiều nhà lao như Khám đường Tây Ninh, Chí Hòa và Trung tâm cải huấn Đà Lạt. Sau khi được trả tự do vào năm 1973, ông tiếp tục quay lại chiến đấu, thể hiện ý chí kiên cường và lòng trung thành với cách mạng.
Sau ngày giải phóng, ông công tác tại Tỉnh đội Tây Ninh, đến năm 1979 phục viên với thương tật hạng 3/4. Trở về đời thường, cuộc sống gia đình ông gặp rất nhiều khó khăn. Tuy nhiên, bằng nghị lực của người lính, ông đã vượt qua tất cả để ổn định cuộc sống.
Điều đáng quý nhất ở ông Lê Văn Bai không chỉ là tinh thần vượt khó mà còn là tấm lòng nhân ái. Từng được bà con giúp đỡ trong những ngày gian khó, ông luôn tâm niệm phải sống có nghĩa, có tình. Khi cuộc sống dần ổn định, ông tích cực tham gia các hoạt động từ thiện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, đặc biệt là các cựu chiến binh nghèo.
Ông thường xuyên chia sẻ cả vật chất lẫn tinh thần với những mảnh đời kém may mắn. Đối với ông, làm từ thiện không chỉ là giúp người mà còn là cách để tri ân cuộc đời, tri ân những nghĩa tình đã từng nhận được. Chính vì vậy, ông được người dân địa phương yêu mến và kính trọng.
Không chỉ riêng ông Bai, nhiều cựu chiến binh ở Tây Ninh cũng đang ngày ngày góp sức xây dựng quê hương, lan tỏa những giá trị tốt đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ”. Nhưng câu chuyện của ông Lê Văn Bai vẫn luôn là một điểm sáng, một minh chứng rõ ràng cho phẩm chất cao đẹp của người lính trong thời bình.



