Cựu chiến binh Lê Văn Cảm phần 4
NHIỆM VỤ CỦA ÔNG CẢM – LIÊN LẠC, NHẬN BÁO, DẪN ĐƯỜNG
Khi lực lượng Y4 đã ổn định tại Định Thủy, ông Cảm bắt đầu được giao một nhiệm vụ hàng ngày, cố định nhưng vô cùng quan trọng. Với ông Cảm, lúc đó, mỗi công việc không chỉ là trách nhiệm mà còn là một phần sinh mạng của cán bộ và sự tồn vong của căn cứ. Dù đã nhiều chục năm trôi qua, ông Cảm vẫn nhớ từng chi tiết, từng cảm giác khi thực hiện nhiệm vụ ấy. Mỗi ngày, đúng 11 giờ trưa, ông Cảm phải có mặt tại bến đò ông Sáu Tràng, ấp Thanh Vân. Đây là nơi nhận những tờ báo quan trọng từ Sài Gòn do bộ phận công khai của Y4 mang về.
Những tờ báo ông Cảm nhận gồm: Báo Công Luận, Báo Tia Sáng, Báo Sài Gòn. Ông Cảm cẩn thận kẹp các tờ báo dưới áo, tránh ánh mắt hiếu kỳ của người dân hay bất cứ ai tò mò. Đạp xe qua những con đường đất lầy, cánh đồng nắng chang chang, ông Cảm luôn giữ tốc độ vừa phải để không làm hỏng báo và không gây chú ý. Khi chị Hồng, cán bộ văn phòng Y4, rảnh thì chị lên lấy báo trực tiếp. Nhưng có những hôm chị bận, ông Cảm phải đạp xe tiếp, vượt qua các con lộ nhỏ và đến tận nhà ông Năm Sô giao báo tận tay chị. Mỗi tờ báo, với ông Cảm lúc ấy, không chỉ là giấy mực, mà là thông tin chiến lược, là “mắt” của lãnh đạo Y4 để nắm tình hình Sài Gòn, dự đoán hướng đi của địch và hoạch định kế hoạch tác chiến.
Ông Cảm còn nhớ rõ, có những lần đứng giữa bến đò, tay cầm tờ báo vừa nhận, gió thổi mạnh, lòng vừa hồi hộp vừa căng thẳng. Chỉ một sơ suất nhỏ – một ánh mắt tò mò, một câu hỏi lạ – cũng có thể gây nguy hiểm cho cả căn cứ. Ngoài việc nhận báo, ông Cảm còn được giao nhiệm vụ đón và dẫn đường khách từ Sài Gòn về căn cứ Y4. Đây là nhiệm vụ cực kỳ quan trọng và mạo hiểm.
Mỗi lần nhận lệnh, ông Cảm thường đi trước để kiểm tra đường đi, bám sát địa hình, tránh các trạm tuần tra của địch. Khi khách từ Sài Gòn đến, ông Cảm dẫn họ: Qua những lối rẽ nhỏ, ngoằn ngoèo mà chỉ người địa phương mới biết. Hoặc vòng qua cánh đồng, bờ kênh, nơi địch khó phát hiện. Khi đi qua những khu vực dân cư nhưng luôn giữ im lặng tuyệt đối, chỉ ra hiệu bằng tay, tránh để bất kỳ ánh mắt nào nghi ngờ. Sau khi họp xong, nhiệm vụ chưa kết thúc. Ông Cảm phải dẫn họ quay trở ra, chọn đường an toàn tuyệt đối để trở về Sài Gòn. Trong những chuyến đi ấy, một phút lơ là cũng có thể gây nguy hiểm cho mạng sống của họ và lộ căn cứ Y4.
Ông Cảm còn nhớ có lần, một tốp lính tuần tra đi ngang qua con đường vòng mà ông dẫn khách. Tim ông Cảm như thắt lại, phải tạm dừng, nép vào bụi rậm cho tới khi họ đi qua, mới dám tiếp tục dẫn đoàn đi. Mỗi chuyến đi như vậy đều căng thẳng đến từng giây, nhưng ông Cảm biết nếu mình không thực hiện đúng, hậu quả sẽ khôn lường.
Nhiệm vụ này thầm lặng, không tên tuổi, không hào quang. Nhưng ông Cảm hiểu rằng từng bước chân, từng tờ báo, từng chuyến đi dẫn đường đều góp phần giữ cho căn cứ Y4 an toàn và hoạt động liên tục. Mỗi khi nhìn lại, ông Cảm vẫn cảm nhận rõ: Áp lực nặng nề khi phải đưa tin và dẫn đường giữa vòng vây nguy hiểm. Niềm tự hào khi thấy cán bộ và chiến sĩ Y4 hoàn thành nhiệm vụ nhờ những thông tin, những chuyến đi an toàn. Sự trân trọng đối với mọi người dân tham gia thầm lặng, những con người bình dị đã âm thầm giữ an toàn cho hoạt động cách mạng.
Dù là một chàng trai trẻ ở tuổi đôi mươi, hay là một người đã già với nhiều năm tháng, những ký ức về nhiệm vụ ấy luôn khắc sâu trong tâm trí ông Cảm, nhắc nhở về tinh thần trách nhiệm, dũng cảm và lòng trung thành với cách mạng.



