Bài viết

Cựu chiến binh Lê Văn Thành

Cựu chiến binh Lê Văn Thành, sinh năm 1953, quê ở Thạch Hà, Hà Tĩnh. Người ta gặp ông hôm nay trong dáng vẻ hiền hậu của một người đã đi qua gần cả đời người, nhưng sau lớp bình yên ấy là những tháng ngày đạn bom mà ông từng sống, từng mất mát, từng bước qua ranh giới của sinh tử.

Hưng Yên09/12/2025Lớp 12D (Đoàn Trường THPT Khoái Châu CS2)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cựu chiến binh Lê Văn Thành, sinh năm 1953, quê ở Thạch Hà, Hà Tĩnh. Người ta gặp ông hôm nay trong dáng vẻ hiền hậu của một người đã đi qua gần cả đời người, nhưng sau lớp bình yên ấy là những tháng ngày đạn bom mà ông từng sống, từng mất mát, từng bước qua ranh giới của sinh tử.

Năm 1972, chàng trai trẻ 19 tuổi rời mái nhà ngói cũ bên ruộng lúa, khoác lên vai ba lô nặng hơn cả tuổi thanh xuân của mình, lên đường vào Nam chiến đấu. Ông được biên chế về Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 24, Sư đoàn 10, ngày đầu mới vào đơn vị còn bỡ ngỡ, tay cầm khẩu AK mà run vì chưa quen hơi súng.

Những năm tháng mà bùn đất và thuốc súng trở thành mùi quen

Tháng 10-1972, đơn vị ông đặt chân tới khu vực Krông Bông, Tây Nguyên. Rừng sâu đại ngàn như nuốt chửng từng bước chân bộ đội. Đêm hành quân dẫm lên đá lởm chởm, áo ướt sũng mồ hôi rồi khô lại vì gió lạnh, nhưng chẳng ai dám kêu mệt.

Ông kể:

“Có khi ba ngày liền chỉ gặm lương khô với muối vừng, nước thì hứng từ lá cây. Chỉ cần lộ một tiếng động là địch bắn pháo cấp tập ngay.”

Một lần, khi cả trung đội đang áp sát điểm phục kích, pháo địch bất ngờ trút xuống như mưa. Đất đá vùi kín miệng hầm, ông và ba đồng đội bị chôn nửa người. Phải tới nửa đêm, đồng đội mới đào được ra. Ông Thành cười buồn:

“Đất sạt xuống đến tận ngực, tưởng không sống để thấy ánh mặt trời nữa.”

Trận đánh nhớ đời – đổi cả tuổi trẻ lấy chiến thắng

Tháng 3-1975, trong chiến dịch Tây Nguyên, đơn vị ông được giao nhiệm vụ đánh chiếm điểm cao 581 – vị trí then chốt mở đường tiến về Buôn Ma Thuột. Đêm ấy trời tối như mực, họ chỉ lần theo những vệt sáng của pháo sáng địch. Ông cùng tổ mũi nhọn luồn qua lớp rào dây thép gai dày đặc, dùng kìm cắt từng mắt lưới để tránh phát tiếng động.

Suốt 6 giờ liên tục bò dưới mưa đạn, bàn tay phồng rộp, áo dính đầy máu vì gai cào, cuối cùng cửa mở. Trung đội xung phong. Tiếng súng, tiếng hô xung phong vang rền cả triền đồi. Chiến thắng, nhưng cũng là lúc ông mất đi người bạn thân nhất – anh Hùng, quê Quảng Bình. Phát đạn bắn tỉa trúng ngực, anh ngã xuống ngay trước mắt ông.

“Tôi ôm anh mà tay run bần bật. Anh thều thào ‘về quê nhớ thắp cho mẹ anh cây nhang’. Nửa thế kỷ rồi mà câu đó vẫn cứa vào tim.” – ông nói, mắt đỏ hoe.

Ngày chiến thắng và những tháng năm hậu chiến

Sáng 30-4-1975, ông Thành có mặt trong đội hình tiến vào Sài Gòn từ hướng Tây Bắc. Dọc đường, người dân ùa ra trao từng nắm cơm, từng chai nước, có cụ già run run đặt vào tay ông miếng bánh mì vẫn còn nóng:

“Các con vất vả rồi… giải phóng rồi!”

Sau ngày đất nước thống nhất, ông tiếp tục phục vụ trong quân đội, sau này làm công tác quân sự địa phương. Ông phục viên năm 2006, với quân hàm Thượng tá.

Ngày nay, đã ngoài 70, mái tóc bạc trắng, nhưng mỗi khi nhắc chuyện cũ, gương mặt ông như sáng bừng. Trên tường nhà vẫn treo tấm bản đồ Tây Nguyên cũ, bên cạnh là chiếc mũ cối sờn màu và tấm ảnh đen trắng chụp tập thể đơn vị mà ông nâng niu như báu vật.

“Hòa bình đâu tự nhiên mà có. Nó trả bằng máu, bằng tuổi trẻ của biết bao người. Sống hôm nay phải biết trân trọng, giữ lấy để không bao giờ lặp lại chiến tranh.” – ông chậm rãi nói.

Nửa thế kỷ đã trôi qua, chiến tranh như lùi vào dĩ vãng, nhưng trong đôi mắt người lính già Lê Văn Thành, ký ức ấy vẫn còn nguyên – như những vệt đạn không bao giờ phai trên tấm áo xanh năm nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn