Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Lê Văn Thành - Hồi ức chiến tranh

Ninh Bình21/04/2026Lê Thị Hải Yến (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Một buổi chiều mưa nhẹ, tôi ghé thăm bác Lê Văn Thành, một cựu chiến binh sống giản dị ở ven làng. Ngôi nhà nhỏ của bác treo vài tấm huân chương đã phai màu theo năm tháng, nhưng mỗi kỷ niệm thì vẫn còn nguyên vẹn trong trí nhớ.

Bác Thành kể, năm 1972, bác tham gia chiến đấu tại chiến trường miền Đông Nam Bộ. Khi ấy, đơn vị của bác thường xuyên phải hành quân xuyên rừng, thiếu thốn đủ bề, từ lương thực đến nước uống. Có những ngày, mỗi người chỉ có một nắm gạo rang chia nhau.

Nhưng điều bác nhớ nhất lại không phải là cái đói, mà là một lần hành quân vượt suối trong đêm. Nước lũ dâng cao, chảy xiết. Cả đơn vị phải nối dây rừng, bám vào nhau để vượt qua. Khi gần sang đến bờ bên kia, một chiến sĩ trẻ bị trượt chân, dòng nước cuốn đi.

Không chút do dự, bác Thành lao theo, nắm được tay đồng đội giữa dòng nước xiết. Hai người chới với giữa dòng, nhưng nhờ sự hỗ trợ của những người phía sau kéo dây, họ đã được đưa vào bờ an toàn. Lên đến nơi, cả hai kiệt sức, nằm vật ra, nhưng vẫn nắm chặt tay nhau mà cười.

Bác cười hiền khi kể lại: “Lúc đó chỉ nghĩ đơn giản lắm, không cứu thì mất đồng đội. Mà mất đồng đội thì đau lắm…”

Sau này, người chiến sĩ được bác cứu trở thành bạn thân suốt đời. Mỗi năm hòa bình, họ vẫn tìm về thăm nhau, nhắc lại chuyện cũ như một phần không thể thiếu của cuộc đời.

Bác Thành chậm rãi nói: “Chiến tranh qua rồi, nhưng tình người thì còn mãi. Điều đáng nhớ nhất không phải là những trận đánh, mà là những lúc sống chết có nhau.”

Ngồi nghe câu chuyện của bác, tôi hiểu rằng, giữa khói lửa chiến tranh khốc liệt, chính tình đồng chí, đồng đội đã trở thành điểm tựa giúp những người lính vượt qua tất cả. Và đó cũng là ký ức đẹp nhất mà bác Lê Văn Thành mang theo suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn