Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH LÊ XUÂN BÁ

Đắk Lắk05/05/2026Vương Trần Khoa (Đoàn xã Tây Hòa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nội dung bài viết: Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về một thời “hoa lửa” vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí của những người từng đi qua. Tôi có cơ hội được lắng nghe câu chuyện của ông Lê Xuân Bá – một cựu chiến binh quê ở Đắk Lắk. Ở ông, tôi không chỉ thấy dấu ấn của thời gian mà còn cảm nhận được tinh thần kiên cường, bất khuất của cả một thế hệ.

Ông Bá nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người. Khi ấy, đất nước còn chia cắt, chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt. Rời xa gia đình, rời xa buôn làng thân thuộc, ông mang theo trong tim một niềm tin giản dị: chiến đấu để quê hương được bình yên. Những ngày tháng trên chiến trường là chuỗi ngày gian nan mà ông không thể nào quên. Hành quân giữa rừng sâu Tây Nguyên, địa hình hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, thiếu thốn đủ bề – tất cả đều thử thách ý chí của người lính trẻ.

Ông kể rằng có những ngày đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh sự truy quét của địch. Bữa ăn chỉ là vài nắm cơm vội, có khi phải ăn củ rừng, uống nước suối cầm hơi. Đêm xuống, họ nằm sát bên nhau giữa đại ngàn, vừa để giữ ấm, vừa để động viên nhau vượt qua nỗi sợ hãi luôn rình rập. Nhưng trên tất cả, điều giúp họ đứng vững chính là tình đồng đội – thứ tình cảm thiêng liêng được hun đúc trong gian khổ. Họ chia nhau từng giọt nước, từng tấm áo, và sẵn sàng hi sinh để bảo vệ nhau.

Ông xúc động kể về một trận chiến ác liệt diễn ra ngay trên mảnh đất Tây Nguyên. Khi tiếng súng vang lên, khói lửa bao trùm, đồng đội của ông đã ngã xuống ngay bên cạnh. Có người còn rất trẻ, chưa kịp sống trọn tuổi thanh xuân. Những mất mát ấy khắc sâu trong lòng ông, trở thành động lực để ông tiếp tục chiến đấu, quyết không lùi bước. Với ông, mỗi bước tiến là một lời hứa với những người đã ngã xuống.

Ngày đất nước thống nhất, ông trở về Đắk Lắk, mang theo những vết thương chiến tranh và cả những ký ức không thể phai mờ. Cuộc sống thời bình không phải lúc nào cũng dễ dàng, nhưng ông luôn giữ cho mình một tinh thần lạc quan. Ông tham gia lao động sản xuất, xây dựng quê hương, nuôi dạy con cháu trưởng thành. Với ông, được sống trong hòa bình đã là một niềm hạnh phúc lớn lao.

Mỗi khi nhắc về quá khứ, ông thường trầm ngâm rồi nói: “Chúng tôi đã đi qua chiến tranh để thế hệ sau không phải trải qua điều đó nữa.” Câu nói giản dị ấy khiến tôi nhận ra rằng hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, nước mắt và cả tuổi xuân của biết bao con người.

Câu chuyện của ông Lê Xuân Bá không chỉ là một ký ức cá nhân, mà còn là bài học quý giá cho thế hệ trẻ. Nó nhắc nhở chúng ta phải biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm hơn với bản thân, gia đình và đất nước. Dù không còn tiếng súng, mỗi người trẻ hôm nay vẫn có thể góp phần xây dựng Tổ quốc bằng chính sự nỗ lực của mình.

Thời gian có thể làm phai mờ nhiều thứ, nhưng tinh thần của một thời “hoa lửa” sẽ mãi còn đó – âm ỉ cháy trong trái tim của những con người như ông, và được truyền lại cho các thế hệ mai sau như một ngọn lửa không bao giờ tắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn