Cựu Chiến Binh- Lê Xuân Chinh
Nụ cười chiến thắng trên Thành cổ Quảng Trị - Cựu Chiến Binh Lê Xuân Chinh
Nụ cười chiến thắng trên Thành cổ Quảng Trị - Cựu Chiến Binh Lê Xuân Chinh
Thành cổ Quảng Trị, chứng tích của 81 ngày đêm “Mùa Hè đỏ lửa”, không chỉ là biểu tượng của chủ nghĩa anh hùng cách mạng Việt Nam, mà còn là nơi lưu giữ những câu chuyện về ý chí kiên cường. Trong đó, “Nụ cười chiến thắng” của Cựu chiến binh (CCB) Lê Xuân Chinh là một minh chứng sống động, vang vọng đến tận hôm nay.
Lê Xuân Chinh sinh ra và lớn lên tại một miền quê nghèo khó (Làng Phương La, Thái Bình), thiếu vắng bóng cha khi còn nhỏ, chỉ còn người mẹ già – điểm tựa vững chắc cho ông trong những ngày tháng gian khó của thời chiến tranh loạn lạc, từng khoảnh khắc lịch sử hằn sâu trong tâm khảm, hun đúc nên lòng yêu nước sâu sắc trong chàng trai quê lụa. Bởi vậy, năm 1971, khi Tổ quốc vang lên tiếng gọi khắp non sông, ông đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ (ông là con độc nhất, thuộc diện ưu tiên không phải nhập ngũ lúc bấy giờ) với Lời thề: “Con đi chết xanh cỏ, sống đỏ ngực, con hứa sẽ không bao giờ đào ngũ làm ô danh mẹ và gia đình”. Lời thề ấy không chỉ thể hiện quyết tâm sắt đá mà còn là lời hứa danh dự với người mẹ kính yêu. Dẫu biết rằng, quyết định này sẽ gieo vào lòng mẹ nỗi đau khôn nguôi, nhưng ông vẫn kiên định, bởi Tổ quốc đang cần những người con ưu tú nhất, sẵn sàng xả thân vì độc lập, tự do. “Mẹ ủng hộ con, nhưng lòng mẹ lúc nào cũng như lửa đốt”,ông Chinh nhớ lại lời mẹ.
Tháng 6/1972, CCB Lê Xuân Chinh được biên chế vào Đại đội 18 Thông tin liên lạc, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B, chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị - “Chảo lửa” của chiến tranh. Nhiệm vụ chính của ông là dẫn đường, truyền mệnh lệnh tin mật giữa làn bom đạn. Vì thế, “Mỗi chuyến đi làm nhiệm vụ là một lần đối mặt với tử thần”, “Tôi không biết mình sẽ sống hay chết trong những giây phút tiếp theo. 24/24 giờ lúc nào cũng phải sẵn sàng nhận lệnh bất kể sáng tối, nắng mưa. Cứ có là đi”. Công việc đòi hỏi sự bảo mật tối đa, nên ông thường phải đi một mình, hoặc cùng lắm là thêm một đồng đội. Thông tin mật được niêm phong trong các tập giấy cẩn thận, chuyển đến các căn cứ cố định, trao tận tay chỉ huy. “Có những đêm mưa tầm tã, đường trơn như đổ mỡ, tôi vấp ngã liên tục, chân tay bầm dập. Chỉ chậm một phút thôi, là có thể ảnh hưởng đến tính mạng đồng đội”, ông kể, ánh mắt rực lửa.
Ánh mắt đăm chiêu hồi tưởng lại kí ức, trận chiến Thành cổ, kéo dài từ ngày 28 tháng 6 đến ngày 16 tháng 9 năm 1972, một trong những trận đánh ác liệt nhất lịch sử. “Tôi vẫn nhớ như in, đó là chiều ngày 05 tháng 9 năm 1972, những vệt nắng cuối ngày nhuốm đỏ cuối chân tòa Thành cổ”. Trên đường mang công văn mật từ Ban Chỉ huy trung đoàn xuống Ái Tử, mảnh pháo oan nghiệt bất ngờ găm sâu vào sườn trái. Cơn đau thấu xương ập đến, máu tuôn xối xả, nhuộm đỏ cả vạt áo, tôi chìm vào hôn mê, giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Khi tỉnh dậy, mới biết mình đã được đồng đội chuyển ra Bệnh viện Dã chiến 112, thuộc xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy (Quảng Bình). Xung quanh là tiếng rên rỉ của đồng đội, là mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Tôi biết, mình đã may mắn sống sót, nhưng đó không phải là lần duy nhất đối mặt với tử thần “Mọi thứ xung quanh bị san phẳng, rung chuyển dữ dội. Nhiều ngày sau, tai tôi vẫn ù đặc, như thể tiếng bom vẫn còn vang vọng”, ông Chinh kể lại.
Về bức ảnh “Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị”. Giữa chiến trường khốc liệt, khi sự sống và cái chết chỉ cách nhau gang tấc, một khoảnh khắc lạc quan hiếm hoi của những người lính trẻ đã được ghi thành lịch sử. Hôm đó, ông nhận lệnh của Ban Chỉ huy Trung đoàn dẫn nhà báo Đoàn Công Tính – phóng viên Báo Quân đội nhân dân vào Thành cổ. Khi đến một chốt của quân ta ở phía đông, gần giáp bờ sông Thạch Hãn, thấy một nhóm chiến sĩ đang nhô đầu ra khỏi chiến hào giữa lúc pháo địch chuyển làn; lúc đó, phóng viên bảo tôi là anh vào đây ngồi xuống cùng anh em, tôi chụp bức ảnh kỉ niệm. Bức ảnh ra đời mang theo nụ cười giữa khói lửa chiến tranh, nụ cười ấy không phải là sự vô tư, mà là bản lĩnh của người lính, là niềm tin vào chiến thắng: “Lúc đó, chẳng mong cầu được nổi tiếng hay gì. Chỉ nghĩ đơn giản là biết đâu sẽ được đăng báo, mẹ ở quê nhà vẫn biết là con còn ổn; sống chết có số cả, cứ cười một tí cho khí thế, có khi chụp xong lát nữa hy sinh hết nên phải trân trọng mỗi phút mình còn hơi thở”, giọng nói vang lên cùng tiếng cười nhẹ nhưng vẫn xen lẫn thoảng qua sự chua xót trong ánh mắt người CCB….” “Lời nhận xét sau khi được nghe ông kể lại”
Sau khi kể lại ông nước mắt rưng rưng cho thấy khi nhắc lại những hồi ức ấy ông rất chua xót và đau khổ về những lúc mưa bom bão đạn của thời chiến nhưng sâu trong ánh mắt đó ta lại thấy được sự kiên cường anh dũng của ông 1 lòng yêu tổ quốc sâu sắc không chịu khuất phục trước những thế lực xâm phạm đất nước và tổ quốc Việt Nam



