Cựu chiến binh

Cựu Chiến Binh Lê Xuân Chinh

CCB Lê Xuân Chinh sinh năm 1926 quê ở làng Phương La, xã Thái Phương (Hưng Hà, Thái Bình)

Vĩnh Long26/02/2026ĐOÀN XÃ CHÂU THÀNH (ĐOÀN XÃ CHÂU THÀNH)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện của CCB Lê Xuân Chinh gắn liền với một trong những biểu tượng giàu cảm xúc nhất của 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ Quảng Trị năm 1972 – bức ảnh “Nụ cười chiến thắng bên Thành cổ Quảng Trị” do nhà báo Đoàn Công Tính thực hiện.

Mồ côi cha từ nhỏ, là con trai duy nhất trong gia đình, năm 1971 Lê Xuân Chinh xung phong nhập ngũ khi cuộc kháng chiến đang ở giai đoạn ác liệt. Tháng 6-1972, anh thuộc Đại đội 18 Thông tin liên lạc, Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B, chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị.

Nhiệm vụ của anh là đưa đón lực lượng, chuyển công văn, mệnh lệnh giữa chỉ huy và các đơn vị chốt giữ trong Thành cổ. Giữa mưa bom B-52, pháo kích liên hồi, nhiều lần anh đối mặt với cái chết. Có lần vừa vượt sông Gia Độ thì bom trút xuống san phẳng trận địa; tai anh ù đặc nhiều ngày. Ngày 5-9-1972, trên đường mang công văn xuống Ái Tử (Triệu Phong), anh bị mảnh pháo găm vào sườn trái và được chuyển ra bệnh viện dã chiến ở Lộc Thủy (Lệ Thủy, Quảng Bình).

Trong một lần dẫn phóng viên Đoàn Công Tính vào Thành cổ tác nghiệp, gần bờ sông Thạch Hãn, ông Chinh cùng nhóm chiến sĩ được đề nghị chụp ảnh. Nghĩ đến mẹ già nơi quê nhà, ông nở nụ cười thật tươi với hy vọng: nếu ảnh đăng báo, mẹ sẽ biết con còn sống.

Giữa lằn ranh sinh tử, những người lính khi ấy giữ cho mình tinh thần lạc quan: “Nếu có nằm xuống thì đã có đồng đội chôn cất”. Chính nụ cười ấy – giữa khói lửa khốc liệt – đã làm nên giá trị đặc biệt của bức ảnh, trở thành biểu tượng cho ý chí và niềm tin chiến thắng.

Bức ảnh sau này được trưng bày trang trọng tại Bảo tàng Thành cổ Quảng Trị.

Sau chiến tranh, vì mất liên lạc, nhiều người tưởng chốt chiến đấu năm ấy không còn ai sống sót. Mãi đến năm 2002, một người cùng làng khi tham quan bảo tàng đã nhận ra ông Chinh trong ảnh và báo tin. Từ đó, nhà báo Đoàn Công Tính và Đài Truyền hình Việt Nam tìm gặp ông.

Sau chiến tranh, vì mất liên lạc, nhiều người tưởng chốt chiến đấu năm ấy không còn ai sống sót. Mãi đến năm 2002, một người cùng làng khi tham quan bảo tàng đã nhận ra ông Chinh trong ảnh và báo tin. Từ đó, nhà báo Đoàn Công Tính và Đài Truyền hình Việt Nam tìm gặp ông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn