Cựu chiến binh Lê Xuân Côi – Người lính gửi tuổi xuân nơi chiến trường
Cựu chiến binh Lê Xuân Côi – Người lính gửi tuổi xuân nơi chiến trường
Có những năm tháng của cuộc đời được đo bằng tuổi trẻ, nhưng với những người lính bước ra từ chiến tranh, tuổi trẻ ấy lại được đo bằng những chặng đường hành quân, những trận chiến và tình đồng đội giữa bom đạn. Cựu chiến binh Lê Xuân Côi, sinh năm 1947, là một người con của quê hương Hoằng Lộc đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời cho Tổ quốc.
Năm 1966, khi đất nước đang trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, chàng thanh niên Lê Xuân Côi lên đường nhập ngũ. Khi ấy, tuổi đời còn rất trẻ, mang theo nhiệt huyết của tuổi thanh xuân và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất, ông bước vào quân ngũ, trở thành chiến sĩ D15, Mặt trận 135.
Những năm tháng chiến đấu là quãng đời đầy gian khổ nhưng cũng đầy tự hào. Giữa chiến trường, người lính phải đối mặt với bom đạn, bệnh tật, thiếu thốn và những hiểm nguy luôn cận kề. Nhưng trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội lại càng trở nên thiêng liêng. Những người lính cùng chung một chiến hào, chia nhau từng ngụm nước, từng miếng lương khô và động viên nhau vượt qua những thời khắc khốc liệt nhất.
Sau những năm tháng làm nhiệm vụ, ông Lê Xuân Côi trở về quê hương. Chiến tranh đã đi qua nhưng những ảnh hưởng của những năm tháng quân ngũ vẫn còn ở lại. Sức khỏe bị ảnh hưởng, ông được công nhận là bệnh binh. Cuộc sống sau chiến tranh có những khó khăn riêng, nhưng người lính năm nào vẫn giữ được bản lĩnh, nghị lực và phẩm chất đáng quý của Bộ đội Cụ Hồ.
Nhìn lại chặng đường đã qua, có lẽ điều ông trân trọng nhất không phải những gian khổ mà mình từng trải qua, mà là những năm tháng được sống và chiến đấu bên đồng đội. Có những người đã trở về, nhưng cũng có những người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Vì thế, mỗi ngày được sống trong hòa bình đối với những người lính năm xưa đều là một điều đáng quý.
Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Xuân Côi là một mảnh ghép trong bức tranh "thời hoa lửa" của quê hương Hoằng Lộc. Những người như ông đã góp phần làm nên lịch sử bằng chính tuổi trẻ, sức lực và những hy sinh thầm lặng của mình.
Hôm nay, thế hệ trẻ được sinh ra và lớn lên trong hòa bình, không còn phải chứng kiến những đoàn quân ra trận hay những con đường phủ đầy khói lửa. Nhưng phía sau cuộc sống bình yên ấy là biết bao thế hệ đã từng cống hiến. Bởi vậy, câu chuyện về những người lính như ông Lê Xuân Côi không chỉ để nhớ về quá khứ, mà còn để nhắc nhở thế hệ hôm nay biết trân trọng hòa bình, biết ơn cha anh và sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Thời gian có thể làm những ký ức chiến trường dần lùi xa, nhưng những năm tháng tuổi trẻ mà người lính Lê Xuân Côi đã gửi lại nơi chiến trường sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong câu chuyện thời hoa lửa của quê hương Hoằng Lộc.



