Cựu chiến binh Lý Viết Chung
Cựu chiến binh Lý Viết Chung Ngày sinh: 25/1/1962 Địa chỉ: Xóm Khuôn 1, xã Phú Lạc, tỉnh Thái Nguyên Nhập ngũ: 3/1983 Xuất ngũ: 5/1987 Đóng quân tại: Huyện Trà Lĩnh, tỉnh Cao Bằng
Chiều ngày 19/3/2026, thực hiện kế hoạch của Liên đội trong chuyên mục “Viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa”, chúng tôi đến thăm nhà của cựu chiến binh Lý Viết Chung – một quân y thời bấy giờ, luôn chăm lo sức khỏe cho các chiến sĩ tham gia chiến đấu.
Những năm tháng “thời hoa lửa” đã lùi xa, nhưng với ông, có những ký ức vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua. Trong số đó, kỉ niệm khiến ông nhớ nhất là về người đồng đội cùng quê – Dương Thành Trung.
Hôm ấy, pháo địch dội xuống bất ngờ, Trung bị mảnh đạn găm vào chân, thương tích quá nặng. Khi được cáng về đơn vị quân y – nơi ông đang trực chiến – các bác sĩ buộc phải cắt bỏ cả hai chân để giữ lấy sự sống cho cậu. Sau đó, Trung được chuyển gấp xuống Bệnh viện 38 của quân đoàn, cách bệnh xá chừng ba chục cây số. Nhưng trên chặng đường đầy xóc nảy và hiểm nguy ấy, khi mới đi được nửa đường, Trung đã không thể gắng gượng thêm.
Tin dữ khiến cả đơn vị lặng đi. Các anh đưa Trung trở về, nhẹ nhàng tắm rửa, thay cho cậu bộ quân phục sạch sẽ như tiễn một người thân ruột thịt. Đêm ấy, từng người thay phiên nhau thức trắng bên đồng đội, canh giấc ngủ cuối cùng giữa núi rừng tĩnh lặng. Đến sáng hôm sau, khi ánh mặt trời vừa le lói, họ lặng lẽ đưa Trung lên đồi chôn cất. Ông vẫn nhớ như in hình ảnh ấy – người đồng đội, người con duy nhất của một gia đình, đã xung phong lên đường nhập ngũ và mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Đó là ký ức không bao giờ phai trong lòng ông.
Nhiều năm trôi qua, ông vẫn nhớ như in ngày hôm ấy. Nhớ nụ cười hiền lành, nhớ bàn tay siết chặt trong đêm tối, và nhớ cả buổi sáng trên ngọn đồi lặng gió. Dương Thành Trung – người đồng đội, người con duy nhất của một gia đình – đã ra đi như thế, giản dị mà bi tráng.
Với ông, đó không chỉ là một kỷ niệm. Đó là một phần ký ức không thể phai mờ, là lời nhắc nhở suốt đời về cái giá của hòa bình và về những người đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.


