Cựu chiến binh

cựu chiến binh Mai Đình Quán

Theo lời kể của cựu chiến binh Mai Đình Quán:

Hải Phòng31/03/2026Đồng Khánh Linh (Trường Đại Học Hải Phòng)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Theo lời kể của cựu chiến binh Mai Đình Quán: Tôi nhập ngũ năm 1964, khi còn là một chàng trai trẻ ở Nga Sơn, Thanh Hóa. Ngày rời quê, tôi cũng như bao người khác, chỉ có một suy nghĩ rất giản dị: đất nước cần thì mình đi. Ban đầu tôi làm ở lực lượng Công an nhân dân vũ trang huyện Vĩnh Linh, rồi sau đó chuyển sang Tiểu đoàn 18 Pháo binh, Quân khu 4, bắt đầu những năm tháng gắn bó với nước bạn Lào. Cuộc đời lính của tôi không đi theo một đường thẳng. Từ một người lính pháo binh, tôi lại được đi học y tá, rồi y sĩ ở Đoàn 559. Có lẽ vì chiến tranh dạy người ta rằng đánh giặc là một nhiệm vụ, nhưng cứu người cũng là một nhiệm vụ thiêng liêng không kém.

Suốt 16 năm ở đất Lào, tôi chứng kiến nhiều gian khổ lắm. Những địa danh như Khăm Muộn, Saravane, Paksé hay cao nguyên Boloven với người ngoài có thể chỉ là tên trên bản đồ, nhưng với chúng tôi đó là những nơi thấm mồ hôi, máu và cả nước mắt. Có những lần đơn vị phối hợp với quân giải phóng Lào đánh địch, vừa chiến đấu vừa chống chọi với thiếu thốn. Nhưng điều tôi nhớ sâu nhất lại là tình cảm của bà con Lào. Hồi ấy, tiền bạc nào có nghĩa gì. Chúng tôi đi vì tiếng gọi của Đảng, vì nghĩ giúp bạn cũng là giúp mình. Bà con các bộ tộc Lào thương bộ đội Việt Nam lắm, có mẩu sắn hay bát cơm cũng chia nhau. Nhiều khi giữa rừng núi hiểm trở, chính tình người ấy đã giữ cho chúng tôi đứng vững. Tôi hay nghĩ, trong chiến tranh, thứ làm con người ấm lòng nhất không chỉ là thắng lợi, mà là biết mình không cô độc.

Đến khi chiến tranh qua đi, tôi về quê, nghỉ hưu với quân hàm Đại úy. Nhưng thú thật, tôi chưa bao giờ nghĩ mình “nghỉ” hẳn. Những gì học được từ Đoàn 559, từ những năm làm bệnh xá trưởng, tôi lại đem ra giúp bà con trong thôn. Cái túi thuốc cũ đi theo tôi từ nhà này sang nhà khác, thành thứ quen thuộc của xóm làng. Có người sốt giữa đêm, có người đau mà con cháu đi vắng, gọi là tôi đến. Có khi tiêm thuốc xong, tôi còn ngồi lại chờ người bệnh hạ sốt rồi mới về. Người ta bảo tôi không nề hà tiền bạc. Thật ra không phải tôi không cần, mà là tôi từng đi qua chiến tranh, từng thấy sự sống của con người mong manh như thế nào, nên giờ cứu được ai, giúp được ai, tôi thấy lòng mình yên hơn. Tôi nghĩ người lính khi rời chiến trường rồi, vẫn có thể tiếp tục phục vụ nhân dân theo cách của mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn