Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Đình Thanh

Hưng Yên13/12/2025Nguyễn Hà Linh (lớp 8c trường Trung học cơ sở Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau đây, em xin kể lại một phần thời hoa lửa của chính ông em — người đã trải qua chiến tranh, góp phần giữ gìn độc lập cho đất nước.

Độc lập – Tự do – Hạnh phúc” là những từ mà chúng ta đọc hằng ngày, thấy hằng buổi trên đầu mỗi trang giấy. Nhưng để có được những con chữ tưởng như rất đỗi bình thường ấy, cha ông ta đã phải đánh đổi biết bao xương máu. Từ những anh hùng nằm lại nơi chiến trường đến những thương binh mang trên mình vết thương không bao giờ lành, tất cả đã hy sinh để đổi lấy cuộc sống bình yên mà chúng ta đang có hôm nay.

Ai trong mỗi gia đình cũng đều có một người từng khoác lên mình màu áo lính. Em cũng vậy, người đó chính là ông ngoại em — ông Nguyễn Đình Thanh, sinh năm 1961. Ông đã từng tham gia cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc Việt Nam – Trung Quốc. Khi cuộc chiến nổ ra, ông mới chỉ là chàng trai 20 tuổi, tuổi của bao ước mơ còn dang dở.

Thời điểm đó, khu vực gần tỉnh nơi ông sinh sống bị tấn công, nên đơn vị của ông được lệnh hành quân lên tuyến đầu để hỗ trợ. Những trận đánh đầu tiên xảy ra tại Lạng Sơn – vùng đất phải hứng chịu trực tiếp đợt tấn công dữ dội năm 1979. Ông kể rằng đó là những ngày cả bầu trời chìm trong khói đạn, núi rừng rung chuyển bởi tiếng pháo, tiếng bom.

Đến những năm 1981, tình hình chiến sự trở nên nghiêm trọng hơn. Ông vẫn tiếp tục cùng đơn vị đóng quân ở khu vực Lạng Sơn và nhiều điểm nóng khác. Từ năm 1984 đến 1989, các trận chiến khốc liệt diễn ra ở mặt trận Vị Xuyên (Hà Giang cũ), nơi được gọi bằng cái tên đau thương: “Lò vôi thế kỷ.” Địa hình bị tàn phá đến mức đá núi trắng xóa như vôi bột. Bao nhiêu người đã nằm lại nơi đó, không ai có thể đếm hết.

Em từng hỏi ông có còn nhớ những trận đánh hay những người đồng đội năm xưa không. Ông chỉ lắc đầu. Ông bảo:
"Lâu rồi, ông không muốn nhớ nữa. Chiến tranh lấy đi nhiều thứ lắm…"

Khi nói câu ấy, ánh mắt ông tối lại, nặng trĩu những ký ức không tên. Ông ghét chiến tranh — điều ấy đúng lắm, bởi người Việt Nam nào mà chẳng ghét chiến tranh. Nhưng dù ghét, ông vẫn phải đi, vẫn phải chiến đấu, bởi phía sau ông là quê hương, là gia đình, là cả Tổ quốc.

Ông nói rằng dù đó không phải cuộc chiến dài như thời chống Pháp hay chống Mỹ, nhưng nó cũng đủ để ông sống trọn vẹn trong “thời hoa lửa” — thời đại mà tuổi trẻ sẵn sàng cống hiến tất cả cho đất nước. Nhờ sự hy sinh của những con người như ông, thế hệ hôm nay mới được học hành, vui chơi trong hòa bình, được sống trong một Việt Nam đang dần vươn lên mạnh mẽ, thực hiện ước mơ “sánh vai với các cường quốc năm châu” như lời Bác Hồ căn dặn.

Có lẽ vì thế mà thời hoa lửa không chỉ là quá khứ, mà còn là bài ca bất tử của dân tộc, là di sản tinh thần vô giá để thế hệ trẻ hôm nay soi vào.

Là một học sinh lớp 8, em cảm nhận rất rõ rằng hòa bình không tự nhiên mà có. Em tự hào vì ông mình đã góp một phần tuổi trẻ bảo vệ biên cương Tổ quốc. Em càng biết ơn thế hệ đi trước, những người đã sống, chiến đấu và hy sinh để em được sống trong một đất nước độc lập, tự do.

Nhìn ông im lặng bên hiên nhà mỗi chiều, em càng hiểu sâu sắc rằng trách nhiệm của chúng em hôm nay là phải học tập chăm chỉ, sống tử tế, sống có lý tưởng. Đó chính là cách để chúng em tiếp bước thế hệ cha anh, xứng đáng với những gì mà họ đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn