Cựu chiến binh

Cựu chiến binh Nguyễn Hữu thọ- Người trở về từ khói lửa

ài viết kể về CCB Nguyễn Hữu Thọ – người lính từng chiến đấu tại Quảng Trị, bị địch bắt và giam cầm gần 5 năm tại Nhà tù Phú Quốc. Từ một người từng được báo tử, ông trở về và tiếp tục phục vụ Tổ quốc. Câu chuyện thể hiện lòng yêu nước, ý chí kiên cường và nhắc nhở thế hệ hôm nay trân trọng giá trị của hòa bình.

Nghệ An09/08/2026Phường Tân Mai (Đoàn phường Tân Mai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Cựu chiến binh Nguyễn Hữu thọ- Người trở về  từ khói lửa

CCB Nguyễn Hữu Thọ- Người trở về từ khói lửa

Trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khắp các mặt trận đã ghi dấu biết bao chiến công oanh liệt cùng những sự hy sinh thầm lặng của lớp lớp thanh niên Việt Nam. May mắn cho thế hệ hôm nay, vẫn còn những nhân chứng sống của thời hoa lửa ấy. Những câu chuyện đời, chuyện lính của họ không chỉ là ký ức cá nhân mà còn là những trang sử sống động giúp chúng ta hiểu hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Người lính mà tôi muốn kể đến là ông Nguyễn Hữu Thọ, sinh năm 1948, nguyên quán  ở xã Quỳnh Dị, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An (theo địa giới hành chính cũ).

Tuổi thơ của ông gắn liền với nhiều mất mát. Cha mất khi ông còn nhỏ. Năm 1964, gia đình ông đi khai hoang xây dựng vùng kinh tế mới và sinh sống tại  Thôn Trung Triều, xã Quỳnh Lộc, huyện Quỳnh Lưu, tỉnh Nghệ An (nay thuộc khối Trung Triều, phường Tân Mai, tỉnh Nghệ An). Định cư chưa được bao lâu thì mẹ ông lâm bệnh qua đời, để lại hai anh em bơ vơ giữa cuộc sống khó khăn. Nhờ sự đùm bọc, chở che của bà con làng xóm hai anh em mới có thể trưởng thành.

Cuối tháng 12 năm 1967, khi đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh, chàng thanh niên Nguyễn Hữu Thọ mới mười chín tuổi đã tình nguyện lên đường nhập ngũ. Ông được biên chế vào Đoàn 22 huấn luyện tại Thanh Hóa. Tháng 3 năm 1968, ông hành quân vào chiến trường Quảng Trị, chiến đấu tại khu vực Cam Lộ, Cam Thanh thuộc Trung đoàn 27.

Trong một trận chiến ác liệt, trung đội ĐKZ thuộc C4 của ông được tăng cường cho đơn vị chiến đấu chống lại lực lượng địch đông gấp nhiều lần, có xe tăng yểm trợ. Trận đánh diễn ra vô cùng khốc liệt, phần lớn đồng đội của ông đã anh dũng hy sinh. Sau trận chiến ấy, địa phương nhận được tin báo ông Hồ Hữu Thọ đã hy sinh. Một lễ truy điệu được tổ chức tại nhà kho hợp tác xã trong niềm tiếc thương vô hạn của người thân và bà con làng xóm.

Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra.

Nhiều năm sau, ông kể lại rằng ngày 5 tháng 4 năm 1968, trên đường vận chuyển vũ khí, đạn dược xuống đơn vị chiến đấu tại Cam Lộ, ông cùng đồng đội bị địch phục kích. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình đang nằm trong bệnh viện của quân địch. Sau vài ngày điều trị và thẩm vấn tại Huế, ông bị chuyển vào Đà Nẵng rồi đến tháng 7 năm 1968 bị đưa bằng máy bay ra Nhà tù Phú Quốc – nơi được mệnh danh là “địa ngục trần gian”.

Suốt gần năm năm bị giam cầm, ông lần lượt bị giam tại các khu K4, K3, K5 và K11. Ông nhớ nhất những ngày ở K11, nơi tù binh phải chịu đựng những hình thức tra tấn, đói khát và đày đọa khắc nghiệt. Có những đợt tù nhân bị bỏ đói cả tuần lễ. Dù vậy, những người chiến sĩ cách mạng vẫn kiên cường giữ vững khí tiết, không khuất phục trước kẻ thù.

Đầu tháng 2 năm 1973, sau Hiệp định Paris, tin vui về việc trao trả tù binh đến với những người đang bị giam giữ. Từ ngày 2 tháng 2 năm 1973, ông cùng nhiều đồng đội được đưa ra sân bay Phú Quốc, sau đó chuyển về Huế để trao trả cho phía cách mạng. Khi trở về với quân giải phóng, ông được cấp phát quân trang rồi trở về thăm gia đình.

Ngày ông trở về cũng là ngày niềm vui vỡ òa trong xóm làng. Người thanh niên từng được báo tử nay lại xuất hiện bằng xương bằng thịt trước sự ngỡ ngàng và xúc động của bà con. Câu chuyện ấy đã thắp lên niềm hy vọng cho biết bao gia đình từng nhận giấy báo tử của người thân trong chiến tranh.

Sau thời gian nghỉ phép, ông tiếp tục trở lại đơn vị phục vụ trong quân ngũ cho đến năm 1977 mới xuất ngũ trở về quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa gần nửa thế kỷ nhưng những dấu tích của nó vẫn còn in đậm trên cơ thể người lính năm xưa. Hiện nay, ông Nguyễn Hữu Thọ là cựu chiến binh được hưởng chế độ tù đày và thương binh hạng 4/4. Trên cơ thể ông vẫn còn những vết thương ở trán, ở vai, ở chân cùng nhiều mảnh kim khí còn sót lại khiến ông đau nhức mỗi khi thời tiết thay đổi.

Năm nay, ở tuổi gần tám mươi, ông vẫn giữ được sự giản dị, chân thành và ý chí kiên cường của người lính Cụ Hồ. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, sức khỏe giảm sút, ông vẫn luôn là tấm gương sáng của người cựu chiến binh gương mẫu ở địa phương.

image.png

Mỗi lần nghe ông kể chuyện chiến trường, chuyện nhà tù Phú Quốc hay những ngày trở về từ cõi chết, tôi càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình. Độc lập, tự do mà chúng ta đang có hôm nay đã được đánh đổi bằng máu, nước mắt, tuổi xuân và cả cuộc đời của biết bao người như ông Nguyễn Hữu Thọ.

Câu chuyện về ông không chỉ là ký ức của một cá nhân mà còn là minh chứng sống động cho tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và ý chí bất khuất của thế hệ cha anh trong những năm tháng chiến tranh. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm, không ngừng học tập, rèn luyện và cống hiến để xứng đáng với những hy sinh lớn lao của những người đã đi qua một thời hoa lửa vì Tổ quốc.

Ông Nguyễn Hữu Thọ đã trở về từ chiến tranh, nhưng những năm tháng hoa lửa vẫn còn mãi trong ký ức của ông và trong lòng những người được nghe câu chuyện ấy. Đó là ngọn lửa của lòng yêu nước, của niềm tin và của khát vọng hòa bình mà các thế hệ hôm nay cần gìn giữ và tiếp nối.

 

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Cựu chiến binh Nguyễn Hữu thọ- Người trở về từ khói lửa | Câu chuyện thời hoa lửa