Cựu chiến binh

CỰU CHIẾN BINH NGUYỄN VĂN HÒA (1)

Vĩnh Long24/12/2025Nguyễn Hiền Phong (xã Đoàn Song Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nguyễn Văn Hòa sinh năm 1954, trong một gia đình nông dân giàu truyền thống yêu nước. Tuổi thơ của ông lớn lên giữa những năm tháng chiến tranh chống Mỹ ác liệt, khi bom đạn thường xuyên trút xuống làng quê, cày xới ruộng đồng, nhà cửa. Những buổi học dang dở vì tiếng còi báo động, những đêm cả gia đình chui xuống hầm trú ẩn tránh bom, những lần chứng kiến bà con, hàng xóm bị thương, thậm chí hy sinh… đã sớm khắc sâu vào tâm trí cậu bé Nguyễn Văn Hòa nỗi đau chiến tranh và lòng căm thù giặc sâu sắc.

Lớn lên trong khói lửa, Nguyễn Văn Hòa sớm hiểu rằng hòa bình hôm nay là điều vô cùng quý giá và phải được đánh đổi bằng máu xương của biết bao thế hệ. Những câu chuyện về các anh bộ đội rời quê ra trận, về những người thanh niên trong làng đi rồi không trở lại, đã thôi thúc trong ông ước mơ được khoác lên mình màu áo lính, được trực tiếp góp sức mình vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

Năm 1972, khi vừa tròn 18 tuổi, Nguyễn Văn Hòa tình nguyện lên đường nhập ngũ, trở thành chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam trong giai đoạn cam go nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ngày rời quê hương, ông mang theo hành trang giản dị: một bộ quần áo, vài kỷ vật gia đình và lời dặn dò nghẹn ngào của cha mẹ: “Ra đi giữ trọn khí tiết người lính, sống xứng đáng với quê hương.”

Trong quân ngũ, Nguyễn Văn Hòa được biên chế vào đơn vị bộ binh, trực tiếp chiến đấu tại nhiều chiến trường ác liệt. Những tháng ngày huấn luyện gian khổ, hành quân băng rừng, lội suối, ngủ võng giữa rừng sâu, ăn cơm vắt, uống nước suối đã rèn luyện cho người lính trẻ bản lĩnh thép và ý chí kiên cường. Bom đạn địch trút xuống ngày đêm, cái chết luôn cận kề, nhưng ông và đồng đội vẫn kiên cường bám trụ, quyết không lùi bước.

Trong những trận đánh ác liệt, Nguyễn Văn Hòa nhiều lần đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. Ông từng chứng kiến nhiều đồng đội thân thiết anh dũng hy sinh ngay bên cạnh mình. Có những lần đơn vị bị vây ép, thiếu lương thực, thuốc men, thương binh ngày càng nhiều, nhưng tinh thần chiến đấu của người lính vẫn không hề suy giảm. Tình đồng chí, đồng đội được hun đúc trong bom đạn đã trở thành sợi dây gắn kết bền chặt, giúp họ vượt qua mọi gian khổ, hiểm nguy.

Những năm cuối của cuộc kháng chiến, Nguyễn Văn Hòa cùng đơn vị tham gia nhiều chiến dịch quan trọng, góp phần làm nên những chiến thắng có ý nghĩa quyết định. Mùa xuân năm 1975, trong khí thế sục sôi của Tổng tiến công và nổi dậy giải phóng miền Nam, ông cùng đồng đội hành quân thần tốc, chiến đấu liên tục, góp phần vào đại thắng lịch sử của dân tộc, giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước.

Giây phút hòa bình lập lại, giữa cờ hoa rợp trời, Nguyễn Văn Hòa không khỏi nghẹn ngào. Niềm vui chiến thắng hòa lẫn nỗi xúc động sâu sắc khi nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống, không kịp chứng kiến ngày đất nước sạch bóng quân thù. Với ông, chiến thắng ấy là kết tinh của biết bao hy sinh thầm lặng, của tuổi xuân và xương máu của cả một thế hệ.

Sau ngày đất nước thống nhất, Nguyễn Văn Hòa tiếp tục phục vụ trong quân đội thêm một thời gian, tham gia nhiệm vụ giữ gìn an ninh, trật tự và giúp nhân dân khắc phục hậu quả chiến tranh. Trong bất kỳ hoàn cảnh nào, ông luôn nêu cao tinh thần trách nhiệm, gương mẫu hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao.

Xuất ngũ trở về quê hương, cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa bước vào cuộc sống đời thường với không ít khó khăn. Tuy nhiên, hành trang quý giá nhất mà ông mang theo chính là phẩm chất cao đẹp của “Bộ đội Cụ Hồ”: kỷ luật, kiên trì, nghĩa tình và trách nhiệm với cộng đồng. Ông cần cù lao động, gương mẫu chấp hành chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia công tác Hội Cựu chiến binh và các phong trào tại địa phương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn