Khác

Cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa

Trong một lần đọc và tìm hiểu về những câu chuyện của các cựu chiến binh, tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa – một người lính đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ.

Ninh Bình08/05/2026TRẦN THỊ HƯƠNG CHI (Đoàn xã Giao Bình)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong một lần đọc và tìm hiểu về những câu chuyện của các cựu chiến binh, tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện của cựu chiến binh Nguyễn Văn Hòa – một người lính đã từng trải qua những năm tháng chiến tranh đầy gian khổ.

Ông kể rằng, khi mới ngoài hai mươi tuổi, ông cùng đồng đội lên đường nhập ngũ, rời xa gia đình với một niềm tin giản dị: bảo vệ quê hương. Những người lính khi ấy còn rất trẻ, nhưng đã phải đối mặt với ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết. 

Trong một lần hành quân giữa rừng, đơn vị của ông gặp mưa lớn, đường trơn trượt và vô cùng nguy hiểm. Trong lúc di chuyển, ông không may bị ngã và bị thương ở chân, không thể tiếp tục đi nhanh. Trước tình huống đó, ông đã đề nghị đồng đội cứ tiếp tục nhiệm vụ, còn mình ở lại phía sau.

Thế nhưng, người đồng đội thân thiết của ông – anh Trần Minh – đã không bỏ lại ông. Sau khi suy nghĩ, anh quyết định nhận nhiệm vụ đi tiếp một mình, còn ông ở lại chờ. Trước khi đi, anh đưa cho ông một chiếc đèn pin và dặn rằng hãy giữ ánh sáng để anh có thể quay lại tìm.

Một mình giữa rừng đêm, xung quanh chỉ là bóng tối và tiếng mưa rơi, ông Hòa vừa đau đớn vừa lo lắng. Nhưng ông vẫn cố gắng giữ chặt chiếc đèn, bởi đó không chỉ là ánh sáng, mà còn là niềm hy vọng.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, người đồng đội ấy đã quay trở lại thật, lần theo ánh đèn nhỏ để tìm ông giữa rừng sâu. Khoảnh khắc ấy khiến ông không bao giờ quên, bởi trong chiến tranh, tình đồng đội chính là thứ quý giá nhất – họ sẵn sàng hy sinh vì nhau.

Tuy nhiên, trong một trận chiến sau đó, người đồng đội ấy đã hy sinh. Điều này khiến ông Hòa vô cùng đau xót, nhưng cũng càng khắc sâu trong ông ý nghĩa của tình đồng đội và sự hy sinh.

Ông nói rằng, chiến tranh đã qua đi, nhưng những ký ức thì không bao giờ mất. Những người lính năm xưa có thể đã trở về với cuộc sống đời thường, nhưng trong tim họ vẫn luôn mang theo hình ảnh của đồng đội và những năm tháng không thể nào quên. 

Nghe câu chuyện ấy, tôi hiểu rằng cuộc sống hòa bình hôm nay không phải tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt của biết bao con người. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng hiện tại, sống có trách nhiệm và cố gắng học tập để xứng đáng với những hy sinh đó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn